- Tới phiên ngươi.

Na Y xoay người về phía nam nhân mặt khỉ, nói.

Nam nhân mặt khỉ nói:

- Ngươi đã để Toái Tâm cổ ở trên người muội muội ngươi cùng ta, như vậy mới có thể để cho muội muội ngươi theo chúng ta cùng nhau đi vào, nếu không muội muội ngươi một thân một mình, chính là tu vi Luyện Thể tầng ba, muốn đi tới bộ lạc gần nhất trong rừng chỉ sợ cũng không dễ dàng đâu, một khi nàng bị hung thú ăn, ta cũng xong rồi, ta cũng không muốn mất tính mạng của mình một cách hy lý hồ đồ.

Na Y trầm mặc một hồi, nam nhân mặt khỉ nói không sai, nếu như muội muội nàng rời đi một mình, sẽ gặp phải nguy hiểm rất lớn, nhưng là nếu như lưu muội muội nàng ở lại, nàng lại sợ hai người kia giở trò.

- Làm sao, đã có độc cổ trong người, ngươi vẫn chưa yên tâm, nếu là chúng ta muốn gây bất lợi đối với các ngươi, muội muội ngươi tự sát, ta liền đi theo là xong rồi.

- Được!

Na Y đáp ứng, đưa Toái Tâm cổ cho nam nhân mặt khỉ.

Nam nhân mặt khỉ cũng không do dự, rất sảng khoái để cho Toái Tâm cổ cắn vào da tay của hắn, chui vào mạch máu đi tới bên trong trái tim.

- Nói đi, làm sao để đi vào?

Na Y nói:

- Đợi cho ánh trăng xuất hiện, ta liền nhân cơ hội mở đại môn của thánh địa ra.

Lúc bọn họ tới vách đá cũng đã là hoàng hôn, rất nhanh mặt trời liền xuống núi, một vầng trăng sáng đã xuất hiện ở trên bầu trời.

Ánh trăng chiếu vào trên vách nham thạch, nham bích bị một tầng ánh sáng nhàn nhạt bịt kín, Na Y i tới bên vách núi, hai đầu gối quỳ xuống đất, hai tay ôm ở trước ngực, tựa hồ như đang cầu nguyện cái gì đó.

Thuận theo đó, một màn bất khả tư nghị xuất hiện.

Ánh trăng phảng phất giống như hóa thành thực chất, một cánh cửa bằng ánh sáng màu trắng bạc khổng lồ chậm rãi hiện ra ở trên vách đá dựng đứng, nhiều điểm ánh sáng vỡ vụn xoay tròn vây quanh cánh cửa bằng ánh sáng, đúng như thần tích trong truyền thuyết.

Nam nhân mặt khỉ cùng gã đại hán đầu trọc cũng là nhìn tới ngây người, Na Thủy cũng quỳ xuống, thành kính cầu nguyện.

Lâm Minh ở một bên nhìn, cũng là hiểu được, cánh cửa bằng ánh sáng này thật ra thì chỉ là một Truyền Tống trận.

Ở dưới vách đá này, có một Truyền Tống pháp trận kỳ dị, bình thường pháp trận lấy Chân Nguyên thạch để khởi động, mà cái pháp trận này lại lấy ánh trăng để khởi động, vô cùng kỳ diệu.

Tuy nhiên hiện tại, hắn cũng không có tâm tư đi nghiên cứu trận pháp Vu tộc này, hắn cảm thấy rất hứng thú đối với lực lượng kỳ dị ẩn chứa trong Vu Thần thánh địa, muốn biết đây là cái gì.

Mặc dù làm như vậy có chút không độ lượng, tuy nhiên cứu hai tỷ muội các nàng ra, coi như là một phần bồi bổ lại.

Cánh cửa bằng ánh sáng mở ra, cửa động lóe ra lam quang xuất hiện vô căn cứ. Nam nhân mặt khỉ hất đầu ra hiệu một chút, ý là để cho Na Y vào trước.

Na Y trực tiếp bước vào cánh cửa bằng ánh sáng, tiếp theo là gã đại hán đầu trọc, sau đó là Na Thủy cùng Lâm Minh, nam nhân mặt khỉ đi vào cuối cùng.

Cảnh tượng bốn phía đột nhiên biến ảo một trận, Lâm Minh phát giác chính mình đi tới bên trong một chỗ hành lang mờ mờ.

Ở bốn phía hành lang, có vách tường xây từ gạch đá, trên vách tường hiện đầy bích họa tinh mỹ, nội dung bích họa cơ hồ cũng có liên quan cùng thần ma, Vu thuật, khuôn mặt thần ma dữ tợn, răng nanh thật dài, khí cụ cổ quái, nghi thức tế điển, còn có đủ loại kiểu dáng dị thú trong thần thoại, một cỗ khí tức thần bí mang theo phong cách cổ xưa đập vào mặt.

Ở trên vách tường, cách mỗi một trượng tựu đốt một chiếc đèn, mà nguồn sáng của đèn, rõ ràng là vô số viên Dạ Minh châu to lớn.

- Bảo bối!

Ánh mắt của gã đại hán đầu trọc thoáng cái sáng lên, liền muốn đưa tay đi lấy những viên Dạ Minh châu kia.

- Đừng động!

Nam nhân mặt khỉ gầm lên một tiếng:

- Lão nhị, con mẹ nó ngươi cứ không có tiền đồ như vậy! Nơi này là Vu Thần thánh địa! Bên trong không biết bao nhiêu cơ quan bẫy rập, ngươi lại dám động tay đông chân cho lão tử, lão tử làm thịt ngươi! Từ hiện tại bắt đầu, từng cái bước chân đều phải giẫm lên phía trên dấu chân của người nữ kia, một bước không được thừa, một bước không được thiếu!

Nam nhân mặt khỉ nói xong, liền quay người về phía Na Y nói:

- Ta khuyên ngươi đừng giở mánh khóe, đàng hoàng tránh né cơ quan, nếu như huynh đệ chúng ta có một việc không hay xảy ra, các ngươi cũng phải đi xuống địa ngục theo!

Na Y cũng không nói chuyện, tự mình đi về phía trước, gã đại hán đầu trọc cùng nam nhân mặt khỉ mỗi một bước cũng đi theo, Na Thủy đứng ở giữa bọn họ trung gian, một khi phát sinh ngoài ý muốn, Na Thủy khẳng định cũng không cách nào may mắn thoát khỏi.

Lâm Minh đi theo cuối cùng, mỗi một bước của hắn cũng đi theo cước bộ của Na Y, đồng thời phát ra linh hồn lực, rụt rè cẩn thận cảm giác nguy hiểm có thể tồn tại chung quanh.

Nam nhân mặt khỉ đã thoa một loại chất lỏng cây cối đặc thù ở dưới đáy giày, loại chất lỏng này là một loại thuốc nhuộm thiên nhiên, mỗi khi hắn đi xuống một bước, một vết thuốc nhuộm cũng sẽ rơi xuống tạo thành dấu chân, thuốc nhuộm dùng hết, hắn sẽ kiên nhẫn bôi lên một lần nữa.

Cho nên cùng nhau đi tới, nam nhân mặt khỉ để lại dấu chân liên tiếp.

Thấy một màn như vậy, trong lòng Lâm Minh hơi động một chút:

- Người này là đang tạo cho mình đường để rút lui, để tránh có vào, không có ra. Dù sao cũng là người ba bốn mươi tuổi, lại trà trộn Nam Cương nhiều năm như vậy, tâm tư cũng cẩn thận, nếu không phải tuổi của ta cùng tu vi rất có tính lừa gạt, nam nhân mặt khỉ này sợ là cũng sẽ không dễ dàng mang ta vào như vậy, hắn cho là đã ăn chắc ta.

Lâm Minh kém nam nhân mặt khỉ một cái nửa cảnh giới, hơn nữa còn là lấy một địch hai, ở trong nhận thức của nam nhân mặt khỉ, cho dù thiên tài lợi hại tới mức nào thì dưới tình huống như vậy cũng phải chết.

Cùng nhau đi tới, vô kinh vô hiểm, hành lang này dài lạ thnăm người đi thẳng gần nửa canh giờ, ở trước mặt bọn họ xuất hiện một cái cửa đá dày cộm nặng nề.

Tòa cửa đá này cao chừng năm trượng, trên cửa đá điêu khắc Phạn văn chi chít, ở trung ương tất cả văn tự có một con mắt khổng lồ, tạo hình của con mắt này hết sức đơn giản, nhưng là không biết tại sao, nhìn nó sẽ có một loại cảm giác thống khổ mờ mịt trong nháy mắt, phảng phất giống như linh hồn cũng bị con mắt đó cắn nuốt, mà những thứ Phạn văn chi chít chung quanh kia, thì giống như vô số con giun bắt đầu ngọ nguậy, nhưng là nhìn kỹ, những thứ văn tự này rõ ràng không động đậy.

Cảm giác như vậy, hết sức cổ quái, cũng hết sức khó chịu.

Gã đại hán đầu trọc nhìn hai mắt, cảm thấy hồn cũng bị thoát ra, nam nhân mặt khỉ cũng đầy đầu là mồ hôi, vội vàng quay đầu không hề nhìn nữa.

Na Y quỳ gối trước cửa đá, thành kính cầu nguyện, rồi sau đó đứng lên nói:

- Chính là đạo môn này, mở cửa pháp trận ra cần ba võ giả Dịch Cân kỳ trở lên cùng nhau rót chân nguyên vào mới có thể phát động.

- Pháp trận là ở chỗ này.

Na Y vừa nói vừa chỉ chỉ, ở địa phương mà nàng ta chỉ, có một tế đàn hình tam giác, ở trung ương tế đàn, có một cái viên cầu, viên cầu kia cũng là hình dáng con mắt.

- Sau khi mở đại môn ra, các ngươi sẽ tiến vào Vu Thần tháp, Vu Thần tháp có bảy tầng, tầng thứ nhất là Địa Ngục, tầng thứ hai là Ngạ Quỷ, tầng thứ ba là Sinh Súc, tầng thứ tư là Vu Nô, tầng thứ năm là Phàm Nhân, tầng thứ sáu là Thần Sứ, tầng thứ ảy là Vu Thần giới.

- Số tầng càng cao, Vu Thần lực đạt được cũng là càng mạnh, có thể có được lực lượng đến tầng thứ mấy, phải muốn xem ý chí của Vu Thần.

Nghe lời nói này của Na Y, trong lòng nam nhân mặt khỉ kích động lên.

Vu Thần tháp! Đây chính là thánh địa lực lượng mà Vu Thần ban cho!

Từng Vu nữ, lúc mười sáu tuổi, cũng sẽ tới Vu Thần tháp, tiếp nhận lực truyền thừa của Vu Thần.

Lực lượng bảy tầng này, càng đi lên càng kinh khủng.

Chỉ sợ chẳng qua là nhận được lực lượng tầng thứ ba, tầng thứ tư, cũng đủ để trở thành cá vượt long môn, trở thành nhân vật phong vân một phương ở Nam Cương, nếu là may mắn chiếm được lực lượng tầng thứ năm, tầng thứ sáu, vậy thì đủ để ngạo thị Nam Cương!

Còn tầng thứ bảy trong truyền thuyết kia, đến nay vẫn là một điều bí ẩn, nghe nói, Thập Vạn Đại Sơn ở Nam Cương, tất cả mấy ngàn bộ lạc lớn nhỏ, lại chưa bao giờ có người nào chiếm được Vu Thần lực của tầng thứ bảy.

- Đại ca, còn chờ cái gì, nhanh mở đại môn ra một chút a.

Gã đại hán đầu trọc xoa xoa bàn tay tràn đầy nốt chai thực dày, đã đợi không kịp, Vu Thần tháp trong đầu hắn phảng phất giống như trang bị đầy đủ vô số mỹ nữ, chỉ cần hắn có thể bay lên một tầng, như vậy nữ nhân lấy được sẽ thì càng nhiều, càng cao quý, càng đủ vị.

- Mộc tiểu huynh đệ, phiền toái ngươi giúp một tay.

Nam nhân mặt khỉ tiếu a a nói với Lâm Minh.

- Nga, được.

Lâm Minh vừa nói, vừa đi về phía tế đàn.

Nhìn Lâm Minh đứng lại ở vị trí của hắn, nam nhân mặt khỉ hiện ra nụ cười dữ tợn, ở trong mắt của hắn, Lâm Minh chính là một con dê béo đợi làm thịt, giết hắn rồi, một số lớn tài phú liền tới tay ngay.

Hơn nữa lực lượng mà Vu Thần thánh địa này ban cho, mai sau hắn thăng quan tiến chức như diều gặp gió, sắp tới, thậm chí hắn cũng có thể thành lập một cái bộ lạc Vu tộc nhỏ, làm Vu Thần sứ trong truyền thuyết một lần.

Mỹ nữ, quyền lực, tài phú, lực lượng, dễ như trở bàn tay!

Nghĩ tới đây, trong lòng nam nhân mặt khỉ đã vui mừng.

Tuy nhiên, càng là đến lúc này, càng là phải cẩn thận coi chừng, một bước đi nhầm, cả bàn đều thua.

Hắn cười híp mắt nhìn về phía Na Y, nói:

- Ngươi cùng muội muội ngươi hai người ở lại đây, đi lại vài vòng ở trong mật thất này.

Một lát cần làm thịt tiểu tử họ Mộc kia, có thể phải đại triển một chút tay chân, nam nhân mặt khỉ cũng không hy vọng giẫm lên cơ quan gì đó.

Na Y nói:

- Trong mật thất của Vu Thần không có cơ quan, ta sẽ không lấy tính mạng muội muội của ta ra để nói đùa.

- Tốt, ta đây tin ngươi, lão nhị, Mộc tiểu huynh đệ, chúng ta bắt đầu đi!

Nam nhân mặt khỉ vừa nói, bắt đầu rót chân nguyên vào con mắt ở trung ương tế đàn.

Gã đại hán đầu trọc theo sát phía sau, Lâm Minh cũng chậm rãi vận chuyển “Hỗn Độn Chân Nguyên quyết”, rót chân nguyên vào theo bọn họ.

Đúng lúc này, trong đầu Lâm Minh vang lên chân nguyên truyền âm của Na Y:

- Sau khi đại môn mở ra, bọn họ sẽ không lưu lại tính mạng của ngươi, nơi ở phía sau ngươi hai trượng, có một nơi độ dày chưa đầy một tấc, có thể trực tiếp đụng vỡ cửa đá, phía sau cửa đá có một lối đi an toàn, luôn luôn có thể thông bên ngoài Vu Thần thánh địa. Sau khi ngươi mở đại môn ra, thừa dịp ánh mắt bọn họ chuyển dời đến bên trong cửa Vu Thần tháp, lập tức xoay người xông vào cửa đá, nếu như tốc độ của ngươi rất nhanh, chạy trốn kịp, bọn họ không biết trong thông đạo có cơ quan hay không, có thể sẽ không đuổi theo ngươi.

Lâm Minh nhẹ nhàng kinh ngạc, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Na Y một cái, không nghĩ tới, nàng sẽ chỉ ra một con đường sống cho chính mình như vậy.

Y Na này, nhìn như lạnh lùng, nhưng kỳ thật nội tâm vẫn là rất thiện lương, cũng là chính mình, vì để tiến vào Vu Thần thánh địa mà mà cố ý không xuất thủ cứu giúp, có chút vô sỉ.

Lâm Minh nói:

- Cảm ơn, ta nghĩ Na Y tiểu thư cũng nên lo lắng cho bản thân mình a, mặc dù có Đồng Sinh Đồng Tử Toái Tâm cổ, bọn họ cũng vẫn có thể có có biện pháp chế trụ các ngươi.

Đồng Sinh Đồng Tử Toái Tâm cổ nghe đúng là khế ước không tồi, nhưng chỉ cần bắt người lại, làm cho các nàng không tự sát được, tỷ như đánh ngất xỉu, hoặc là sử dụng thuốc mê nào đó, rồi sau đó giam lỏng, niêm phong chân nguyên của các nàng, tìm người giải trừ Toái Tâm cổ là được.

Dù sao không ai nguyện ý giao tính mạng vào trên tay người khác, huống chi bí mật của Vu Thần thánh địa này chọc cho người ta đỏ mắt, nam tử đầu trọc cùng nam nhân mặt khỉ làm sao nguyện ý để tỷ muội Vu nữ rời đi?

- Những thứ này không cần ngươi quản.

Thanh âm của Na Y đột nhiên trở nên lạnh lẽo.