Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1883: Giết chóc thịnh yến (2)



Chương 1883: Giết chóc thịnh yến. (2)

- Không trách bọn họ được. Rất nhiều nhân tộc là bị nuôi nhốt lên, còn có chút là ếch ngồi đáy giếng, bọn hắn không có ra vũ trụ, như thế nào lại biết rõ chủng tộc cổ xưa như Huyết tộc chúng ta.

Mấy người Huyết tộc cười ha ha lấy, tùy ý đàm luận.

- Cuồng ngạo như vậy, rõ ràng còn không chạy, ta liền nhìn xem ngươi đến cùng có bao nhiêu cân lượng!

Một Võ Giả Huyết tộc dáng người thấp bé, tựa như khỉ ốm khác liếm liếm bờ môi, lặng lẽ cười cười.

- Đồng loạt ra tay!

Hắn rống lớn nói, cũng không có khinh địch một mình đối phó Lâm Minh, mà là một đám người cùng tiến lên!

Thực lực của những người này, rõ ràng so với mấy người Linh tộc trước cường đại hơn rất nhiều.

Lâm Minh ý niệm quét qua, tuy Nguyên Mộng vũ trụ có chủng chủng pháp tắc hạn chế, hơn nữa Lâm Minh đối với hệ thống tu luyện của Huyết tộc hoàn toàn không biết. Nhưng hắn cũng có thể lờ mờ cảm giác được thực lực đại khái của mấy người này, trong đó Huyết tộc Võ Giả giống như khỉ ốm kia, thực lực cường đại nhất, hiển nhiên là thủ lĩnh trong mọi người.

- Là Thánh Chủ bình thường, hay là Thánh Chủ đỉnh phong? Nếu như là năm Thánh Chủ đỉnh phong, giá trị công huân cũng không tệ lắm.

Lâm Minh tựa hồ lầm bầm lầu bầu nói.

Năm Huyết tộc Võ Giả lỗ tai rất thính, bọn hắn hơi sững sờ, chợt nổi giận.

Bọn hắn ngay từ đầu cũng cảm giác được trên người Lâm Minh lộ ra ý tứ khinh thị, bây giờ nghe nói Lâm Minh coi bọn chúng trở thành giá trị công huân, quả thực không thể nhẫn nhịn!

- Một nhân loại ti tiện, rõ ràng dám đối với Huyết tộc Võ Giả chúng ta nói ra lời như vậy. Ta muốn xem ngươi giết chúng ta như thế nào.

- Thú vị, thú vị. Ta muốn chậm rãi đùa bỡn. Ta thực muốn xem xem thủ đoạn của ngươi.

Lúc này, đồng tử Lâm Minh hơi co lại, hắn phát giác được phương xa có tiếng xé gió bén nhọn truyền đến, có người đang cao tốc tới gần.

Việc này không nên chậm trễ, trước đem mấy tạp chủng trước mặt này giải quyết hết!

Khí tức trong cơ thể hắn đột nhiên bộc phát, tay trái quấn quanh lấy Hỏa Diễm, có một con Huyết Phượng Hoàng tê minh, phát ra bí lực bàng bạc.

Tay phải có một con Thanh Long chui ra, biến thành Long Khải, lân giáp giống như kim ngân, một cỗ khí tức Chân Long ngang trời xuất hiện, làm cho người sợ hãi.

Một Long một Phượng chi lực, ở trong hư không giao kích, quấn quanh cùng một chỗ, Long ngâm Phượng minh, ngay cả hư không cũng chấn động.

Năm Võ Giả Huyết tộc kia, lúc này không khỏi biến sắc.

Đây là cái lực lượng gì? Thần Thú chi huyết?

Bọn hắn kiến thức phi phàm, nhận ra huyết mạch trên người Lâm Minh.

Bọn hắn dù sao tu vi bị áp chế đến Hồn Quân cảnh, đối mặt Chân Long, Hỏa Phượng có Huyết Chi Lực tinh khiết. Như cũ là lòng có sợ hãi, bọn hắn hoàn toàn không có lường trước đến, cái nhân loại này, trên người tại sao có thể có huyết thống Thần Thú tinh khiết.

Oanh! !

Bạo tạc đáng sợ vang lên, tuy cảnh giới bị áp chế, nhưng mà chân ý Long Phượng trình tường cũng ở trong tay Lâm Minh triển lộ ra.

Phượng Hoàng cùng Chân Long chi lực giao hòa chung một chỗ, hiện lên lực bộc phát gấp bao nhiêu lần.

Hỏa Diễm đầy trời tính cả một cỗ lực lượng trùng kích cường hãn, phảng phất giống như sơn nhạc nổ bắn ra.

Năm Võ Giả Huyết tộc ngạnh sanh bị oanh trúng.

Năm Võ Giả Huyết tộc kia, trên đầu máu tươi bắn ra như thác nước, đan vào thành huyết lưới dày đặc, nhưng như cũ bị lực lượng bàng bạc nổ nát.

Tính cả năm thân hình Võ Giả, đều cùng một chỗ bị lực lượng kia cuốn vào.

Lâm Minh đánh ra một kích, hồn nhiên không có lại nhìn năm Võ Giả Huyết tộc kia một lần.

Ở bên trong lệnh bài của hắn bắt đầu khởi động nhiệt lực nói cho hắn biết, giá trị công huân lần nữa tăng vọt. Loại phương pháp ngồi thu giá trị công huân này, không khỏi cũng quá đơn giản.

Lâm Minh nhắm mắt dò xét số lượng công huân trong lệnh bài thoáng một phát, tựa hồ mỗi khi giết chết địch nhân cao hơn một cảnh giới, giá trị công huân sẽ tăng vọt gấp 10 lần, như vậy tăng trưởng xuống dưới, nếu như cảnh giới đối phương là Thiên Tôn, cái kia giá trị công huân sẽ rất khả quan rồi.

Lâm Minh thu hồi lệnh bài, ánh mắt thâm thúy như là điện quang, đã tập trung vào một người đột phá hư không, tốc độ nhanh nhất kia.

Hắn cảm giác được, có một sóng lớn người đang hướng chỗ hắn bay vút tới.

Xem ra Kỳ Lân quả kia, thật sự là Thiên Địa Thần Vật, hấp dẫn nhiều người như vậy!

Ào ào xôn xao!

Mặc dù cách trăm trượng xa, nhưng Lâm Minh bằng vào cảm giác, như cũ có thể rõ ràng thấy rõ từng võ giả xông lại, bọn họ đại đa số là Hồn tộc, còn có một chút chủng tộc hắn không biết.

Mà sau một khắc, theo luồng năng lượng đáng sợ kia lao tới, toàn bộ rừng rậm cũng bị cỗ năng lượng này xung phong liều chết, đại thụ tảng lớn tảng lớn đổ ngã, rừng rậm dày đặc cơ hồ bị đẩy bình rồi, chỉ còn lại có một loạt cọc gỗ, những bụi cây cùng cây khô cũng bị năng lượng lưu đẩy bay!

Những người này xẻng rớt rừng rậm, tựa hồ là sợ Lâm Minh mượn rừng rậm che chở chạy trốn.

Bá bá bá!

Liên tiếp hai mươi mấy đạo thần thức khoá lấy ở trên người Lâm Minh, người đuổi tới nơi này, tu vi cũng không kém.

Dù sao ở trong lời đồn đãi, Lâm Minh từng áp chế Tử Lăng Vương, là một thiên tài.

- Hai mươi chín người. . .

Lâm Minh nhìn chung quanh một vòng, Phượng Huyết Thương ra khỏi vỏ, theo một tiếng thương minh sắc bén, thương mang tùy ý.

- Sẽ biến thành trị giá chiến công a!

Lâm Minh không nói hai lời, trực tiếp động thủ!

Biến cố này, làm hơn hai mươi võ giả chạy tới bất ngờ, tình huống sao lại như vậy, bọn họ nhiều người như vậy vây giết đến, hắn không chạy trốn sao?

Thậm chí còn ở nơi này chờ bọn họ đến, còn muốn đem bọn họ biến thành trị giá chiến công, quả thực buồn cười.

- Xuất thủ, diệt người điên này!

- Trước hết giết hắn, sau đó bảo vật của hắn chúng ta mỗi cái bằng bản lãnh tranh đoạt.

Không có ai cùng Lâm Minh khách khí, Lâm Minh chỉ là một tiểu bối, những người này không thiếu trung niên nhân, thậm chí lão giả, nhưng mà bọn hắn cũng không có tinh thần võ đạo đơn đả độc đấu gì, dù sao lời đồn đãi nói, Lâm Minh có thể áp chế Tử Lăng Vương.

Bùm bùm!

Khớp xương toàn thân Lâm Minh bạo vang, trên bầu trời hiện lên chín ngôi sao, chiếu rọi ba Đạo cung trong cơ thể hắn, hắn chân đạp đại địa, trực tiếp lao ra.

Hắn xuất thủ trước nhất, chính là trung niên nhân đi đầu kia, Lâm Minh có thể cảm giác ra, người trung niên này ở trong mọi người là mạnh nhất, trước khi thừa nhận pháp tắc của Nguyên Mộng chiến trường áp chế tu vi, cảnh giới của hắn đạt đến Giới Vương.

Trung niên nhân kia dữ tợn cười một tiếng, cầm trong tay một thanh trọng kiếm bổ tới, kiếm quang chói mắt, xé rách thanh thiên.

- Nhân tộc hèn mọn, ta bổ đầu ngươi!

Trung niên nhân hét lớn, song chẳng qua là sau một khắc, ở trước mặt hắn, lôi hỏa đan vào thành hải dương tử xích nhị sắc, chỉ nghe rầm rầm rầm, kiếm của hắn trực tiếp gặp phải năng lượng hải dương thôn phệ, lôi hỏa lực ở trước mặt hắn nổ tung, hắn ngụm lớn hộc máu, bay rớt ra ngoài, toàn thân nám đen.