Vũ Cực Thiên Hạ

Chương191: Rút sạch linh hồn của ngươi



Quân sĩ cầm kiếm đứng cách Na Y hai xích, nhưng mà thần sắc Na Y lại như thường, không có chút kinh hoảng, nàng thấy được chuôi kiếm đang run rẩy, hai mắt chủ nhân kiếm đã dại ra, hiển nhiên không có khả năng đâm xuống.

Nàng không biết vừa rồi Lâm Minh làm cái gì, dường như chỉ một ánh mắt, liền khiến tinh thần đối phương hỏng mất, biến thành si ngốc!

Người si ngốc này cũng không phải là a miêu a cẩu, mà là quân sĩ Hỏa Xi kinh nghiệm sa trường, tu vi Luyện Cốt trung kỳ, tâm trí hắn sớm đã tôi luyện kiên cường như sắt ở trong vô số lần chiến đấu.

Đây là thực lực như thế nào?

Đã nhiều lần bị Lâm Minh cường đại làm khiếp sợ, mỗi lần Na Y đều nghĩ nàng đại khái đoán ra thực lực cực hạn của Lâm Minh, nhưng nàng lại phát hiện rất nhanh, chính mình đoán căn bản sai, đối với Lâm Minh, Na Y chỉ có thể dùng bốn chữ hình dung, sâu không lường được.

Quân sĩ cầm kiếm kia đã ném trường kiếm xuống, như cái xác không hồn mờ mịt không biết phương hướng.

Lâm Minh nhìn quân sĩ biến ngốc, lốc xoáy màu đen ở trong con ngươi hắn chậm rãi biến mất, lốc xoáy này, cũng chỉ có nhân tài bị hút vào trong Luân Hồi muôn đời có thể nhìn thấy.

Lĩnh ngộ Luân Hồi võ ý xong, Lâm Minh phát hiện, loại võ ý này chẳng những có thể sử dụng để lịch lãm võ đạo chi tâm, lại có thể công kích tinh thần.

Dùng Luân Hồi lực ẩn chứa trong ánh mắt, đem linh hồn của đối phương đầu nhập trong Luân Hồi muôn đời, khiến trí nhớ hắn bị lạc, tinh thần chi hải hoàn toàn sụp.

Năm quân sĩ chỉ còn lại có một quân sĩ cầm thương cuối cùng, hắn là lão đại trong năm người.

Hắn nhìn thấy ba cỗ thi thể trên mặt đất cùng quân sĩ cầm kiếm hai mắt mờ mịt, tâm thần không khỏi run rẩy, từ khi Lâm Minh bắt đầu bóp nát xương cổ quân sĩ, đến khi hắn dùng một ánh mắt khiến quân sĩ cầm kiếm biến thành ngu ngốc, toàn bộ quá trình cũng chỉ trong nháy mắt. Năm võ giả Luyện Cốt kỳ, đã có bốn bị giải quyết!

Người này là ác ma sao?

Hắn buông cán thương trong tay xuống. Hai mắt hờ hững nhìn chằm chằm Lâm Minh, hắn biết, hôm nay hắn đã không trốn nổi, ở trước mặt người như thế, hắn căn bản không có tư cách chạy trốn.

Chưởng quầy tránh ở lầu hai, sớm đã bị dọa choáng váng, lúc này hắn ngồi phịch ở bên cạnh lầu hai, đũng quần đã trũng xuống, trong đầu hắn quanh quẩn một cái ý niệm, xong rồi. Nhiều quân sĩ Hỏa Xi như vậy chết ở trong điếm chính mình. Hắn đã xong rồi, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

- Tiểu tử, xem như ngươi lợi hại, ta không bằng người phải ngã xuống! Tuy nhiên ngươi giết chúng ta cũng đừng mong sống! Đại thủ lĩnh sớm hay muộn sẽ điều tra ngươi ra. Diệt bộ lạc các ngươi! Đến lúc đó chém ngươi ngàn vạn đao, cho vào nồi đun nước!

Lâm Minh tiện tay ném trường thương trong tay xuống, cười nói:

- Đại thủ lĩnh của các ngươi ở đâu nhỉ? Không cần hắn tìm ta, ta đang muốn đi tìm hắn đó.

Hắn nói những lời này đồng thời chân nguyên ở chung quanh hai người đã hình thành một đạo chắn, cách ly thanh âm.

Nam nhân cầm thương lập tức biến sắc, trên thân dâng lên một trận hàn ý dày đặc, đúng rồi, thân thủ đối phương tốt như vậy. Như thế nào có thể vô duyên vô cớ đi tới Vụ cốc này, hắn là hướng về phía đại thủ lĩnh!

Thực lực của hắn nhìn như là Luyện Cốt đỉnh phong, chỉ sợ đã tu luyện đến Hậu Thiên đỉnh phong rồi, cho nên mới có thể phản phác quy chân, che giấu tu vi!

Ý thức được điểm này, nam nhân cầm thương biết chính mình đã không có đường sống. Lúc này cắn răng một cái, đã định tự tuyệt kinh mạch tự sát!

Linh hồn lực Lâm Minh phát hiện chân nguyên trong cơ thể hắn dị động, hừ lạnh một tiếng, đột nhiên chụp ra một chưởng, vỗ vào ngực nam nhân cầm thương, Tuyệt Mạch thủ!

Chân nguyên bá đạo đi ào ào vào trong cơ thể nam nhân cầm thương, phá hư kinh mạch toàn thân, nam nhân cầm thương kêu lên một tiếng đau đớn, trực tiếp ngã xuống đất, toàn thân truyền đến đau nhức khiến sắc mặt hắn trắng bệch.

Hắn muốn động tới chân nguyên, lại hoảng sợ phát hiện thân thể như bóng cao su, chân nguyên căn bản không lên nổi, hắn kinh hãi nói:

- Ngươi... Ngươi đã làm gì ta?

- Phế đi võ công của ngươi mà thôi.

Lâm Minh lạnh lùng nói.

- Phế đi võ công ta... Phế đi võ công ta... Ha ha!

Nam nhân cầm thương dường như tinh thần thất thường, từ đau nhức truyền đến trong kinh mạch, hắn đã biết Lâm Minh nói thật, đối với một quân nhân cùng võ giả mà nói, phế đi võ công, so với giết bọn họ còn khó chịu hơn.

Lâm Minh mặc kệ nam nhân cầm thương này suy nghĩ cái gì, hắn một tay xách lấy người này lên, nói với Na Y Na Thủy phía sau:

- Chúng ta đi.

- Tốt!

Na Y bước nhanh theo sau, Na Thủy còn có chút ngẩn người, mỗi lần nhìn thấy Lâm Minh ra tay, cảm xúc nàng đều phập phồng.

Mặc kệ lúc trước đối phó nam nhân đầu trọc, đối phó hủ lang, hay là hiện tại đối phó năm quân sĩ hung ác này, căn bản không có triền đấu, toàn bộ áp đảo nghiền áp cùng miểu sát!

Loại thực lực không thể đỡ này để lại ấn tượng khắc sâu ở trong lòng Na Thủy.

- A Thủy, đi thôi.

- A... Tốt.

Na Thủy sửng sốt một chút mới kịp phản ứng, lúc này Lâm Minh đã đi ra nhà trọ.

Hắn không chút khách khí chiếm lấy Xích Huyết câu của năm tên quân sĩ, nhảy lên ngựa.

Xích Huyết câu không hổ là danh mã, danh mã thông linh, nó căn bản không tiếp thu Lâm Minh làm chủ nhân, sau khi Lâm Minh lên ngựa, nó hí dài một tiếng muốn hất Lâm Minh xuống.

Lâm Minh hừ lạnh một tiếng, hai chân kẹp, Xích Huyết câu kia chỉ cảm thấy một cỗ mạnh mẽ áp chế, nó không chịu nổi áp lực này, bốn vó thiếu chút nữa quỳ xuống trên mặt đất.

Xích Huyết câu phát ra một tiếng ngâm, cũng không dám phản kháng nữa.

Lâm Minh không nghĩ tới súc sinh này làm khó như vậy, nhìn tỷ muội họ Na liếc mắt một cái, nói:

- Con ngựa này các ngươi cưỡi.

Nói xong hắn nhảy tới một con ngựa khác, Na Y cùng Na Thủy cưỡi trên con Xích Huyết câu kia, lần này, Xích Huyết câu không dám phản kháng.

Cứ như vậy, bốn người cưỡi hai con ngựa, tuyệt trần mà đi.

Tốc độ Xích Huyết câu cực nhanh, chỉ mất một giờ liền đi tới một chỗ trong rừng ngoài trăm dặm, địa vực Nam Cương rộng lớn, địa hình phức tạp, một khi vào cây cối, còn muốn lùng bắt một người, cho dù xuất động đại quân cũng không dễ tìm.

Lâm Minh cưỡi ngựa đi tới một chỗ đất trống trong rừng, ném thống lĩnh quân sĩ giống như bao tải xuống đất, hắn xoay người nói với Na Y:

- Hai người các ngươi, tìm một ít bùn lầy, đổ trên thân Xích Huyết câu một lần, ngựa màu đỏ ở trong rừng cây rất chói mắt.

- Ân, được.

Na Y đáp.

Lâm Minh chuyển hướng sang thống lĩnh quân sĩ, hắn có không ít thứ muốn hỏi, chẳng những muốn hỏi về thời gian, mục đích Xi Cốt Đả đi đầm lầy Hắc Thủy, mà trọng yếu hơn hắn phải biết tin tức có liên quan tới Bất Diệt thánh hỏa, nếu Lâm Minh muốn xác định nó rốt cuộc có phải Hỏa Tinh hay không, đồng thời cũng phải biết thực lực chân chính của chưởng giáo Hỏa Xi.

Hỏa Xi bộ lạc hấp dẫn Lâm Minh nhất chính là Bất Diệt thánh hỏa này.

Tuy nhiên nhìn thấy thống lĩnh quân sĩ này cười lạnh trên mặt, Lâm Minh lại ý thức được, muốn hỏi tình báo không quá dễ dàng.

Loại kẻ bị truy nã này, hơn phân nửa là nhân vật thập phần cố chấp, cho dù nghiêm hình tra tấn, cũng khó móc ra từ miệng hắn cái gì.

Lâm Minh rút ra một thanh chủy thủ từ trong Tu Di giới, ngồi xổm xuống trước người thống lĩnh quân sĩ:

- Ta có mấy câu muốn hỏi ngươi, nếu ngươi chịu trả lời, ta thả ngươi một con đường sống.

- Thả ta? Ha ha ha!

Thống lĩnh quân sĩ dường như nghe được trò cười, tùy ý nở nụ cười:

- Ta căn bản không muốn sống, còn cần ngươi thả ta? Lão tử cả đời giết người vô số, hiện tại chết cũng đủ!

- Ngươi lấy chủy thủ là muốn nghiêm hình khảo vấn ta? Thật sự buồn cười, thời điểm lão tử tra tấn phạm nhân, ngươi còn bú sữa mẹ! Muốn lão tử nói cho ngươi vài địa phương đau nhất trên thân người hay không, muốn lão tử nói cho ngươi hay không, như thế nào mới có thể khiến người muốn sống không được, muốn chết không xong?

Thống lĩnh quân sĩ càng cười kiêu ngạo, nhưng mà trong lúc đó, tươi cười của hắn chợt chậm khàn khàn, dường như hắn nhìn thấy thứ gì đó, Sắc mặt trở nên tái nhợt.

Lúc này, ở trước mặt hắn, hai mắt Lâm Minh đã hóa thành lốc xoáy màu đen.

Khóe miệng thống lĩnh quân sĩ co rúm vài cái, đột nhiên kêu thảm một tiếng, hai tay ôm đầu quay cuồng, ước chừng qua nửa nén hương, thống lĩnh quân sĩ mới đầu đầy mồ hôi ngồi dậy, vừa rồi, hắn thấy được vô số trí nhớ hỗn loạn, tiếp theo hắn chỉ cảm thấy như vô số dao nhỏ chém loạn trong đầu hắn, toàn tâm đau đớn khiến hắn muốn lập tức chết đi.

- Mùi vị thế nào? Không cần ngươi nói cho ta biết như thế nào mới có thể khiến người muốn sống không được, muốn chết không xong, trùng hợp ta cũng có một ít biện pháp tra tấn người.

Vừa rồi Lâm Minh dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, không chân chính thi triển ra toàn bộ Luân Hồi võ ý, nếu không thống lĩnh quân sĩ này sớm đã biến thành ngu ngốc.

Thống lĩnh quân sĩ không cười nổi, vừa rồi đau nhức dường như xé rách linh hồn khiến hắn đau muốn lập tức chết đi.

Nhìn khóe miệng Lâm Minh nổi lên một độ cong tà ác, dường như ác ma đang cười, trong lòng thống lĩnh quân sĩ hơi phát lạnh, khủng bố nhất ánh mắt đối phương, hoàn toàn không thấy con ngươi, chỉ có hình xoắn ốc màu đen, dường như muốn hút người vào vô tận hư không.