Chương 1915: Treo giải thưởng.

Nếu như có thể tu thành tất cả kinh văn trong Thánh Điển, cũng dung hợp làm một, bản thân võ giả đã đạt tới hoàn cảnh đáng sợ, giơ tay nhấc chân có thể câu thông thiên địa, trạng thái đại viên mãn.

Nếu như tu luyện thân thể vũ trụ đại viên mãn trong Thánh Điển, lại dung hợp Tu La Thiên Thư tu luyện thành Tam Thập Tam Thiên Đạo hợp nhất, thiên địa vũ trụ đại viên mãn. Như vậy cho dù bản thân hay bên ngoài đều đạt tới trạng thái hoàn mỹ tuyệt đối, từng cái xác minh, dung hợp lẫn nhau, đây là cảnh giới gì?

Như có thể kết hợp Thánh Điển cùng Tu La Thiên Thư. Đem nhân thể vũ trụ cùng thiên địa vũ trụ dung hợp, đây chính là thiên nhân hợp nhất, sở hướng vô địch.

Thời gian ngày từng ngày trôi qua.

Trong quá trình dung hợp võ ý, Lâm Minh tĩnh tọa dưới Bồ Đề Thụ, ánh mắt của hắn nhìn các văn tự, mỗi văn tự đều thần ký khó lường, hai con ngươi giống như hình thành vòng xoáy thăm thúy, liếc mắt nhìn có thể bị hút vào trong đó.

Thiên địa hồn lực chung quanh, không ngừng bị toàn thân Lâm Minh hấp thu vào lỗ chân lông và cắn nuốt sạch, cọ rửa thân thể và linh hồn của hắn.

Trạng thái như thế tiếp tục không biết bao lâu, Lâm Minh chậm rãi mở hai mắt ra.

- Thánh Điển huyền diệu không dưới Tu La Thiên Thư, nhưng mà năm đó chủ nhân Thánh Điển lại thua chủ nhân Tu La Lộ... Không biết nguyên nhân vì sao? Tu La Thiên Thư có tên là Thiên Thư, chính danh là tên của chủ nhân Tu La Lộ...

Lâm Minh tự nói, hắn đặt quyết tâm tìm kiếm văn chương khác của trang sách màu vàng.

Hắn muốn kết hợp Thiên Thư cùng Thánh Điển.

Chỉ sợ hành động vĩ đại này trong mười tỷ năm qua không ai đạt thành.

Nhưng mà muốn tìm đủ văn chương khác của Thánh Điển nói dễ vậy sao, chỉ cần từ cái tên Ất Mộc Thiên mà nhìn, Thánh Điển chỉ sợ có tới mười thiên.

Trong thiên can địa chi, giáp ất thuộc mộc, bính đinh thuộc hỏa, mậu kỉ thuộc thổ, Canh Tân thuộc kim, nhâm quý thuộc thủy.

Ất Mộc Thiên, hẳn là thiên thứ hai của Thánh Điển.

Đi ra từ trong núi sâu, ánh mắt Lâm Minh nhìn qua tinh không vô hạn, mặc dù có vô số sương mù che đậy, nhưng trong mắt Lâm Minh phù văn đen kịt lập lòe, cơ hồ tất cả sương mù giống như đã tiêu tan, thiên địa sông núi đều không thể ngăn cản tầm mắt của hắn.

Dung hợp trang sách màu vàng, làm cho toàn thân Lâm Minh sinh ra biến hóa không thể tưởng tượng nổi, hắn cảm giác càng thêm nhạy cảm, hai mắt như thiên nhãn, có thể khám phá ra chân thật và hư ảo.

- Có lẽ có thể ở trong thành thị sẽ đạt được nhiều tin tức hơn.

Ánh mắt nhìn xuyên qua nhiều dãy núi nguy nga và sương mù, ở một phương thiên địa xa xôi có tòa đại thành hiện ra trong tầm mắt Lâm Minh...

...

Trấn Hải Thành.

Nơi này là một tòa thành trì khổng lồ của nguyên mộng vũ trụ, gần đó là mười tông phái cỡ trung, giáo phái cỡ lớn, mỗi ngày người tới người đi như biển, tiểu thương nối liền không dứt.

Tại nguyên mộng vũ trụ, thành trì khổng lồ như Trấn Hải Thành có rất nhiều.

Võ giả Hồn tộc tiến vào đây, ở bên trong tu hành, ma luyện bản thân đều cần tiêu hao hồn lực và minh văn phù thật lớn.

Cơ hồ tất cả thương nhân mang tới đây rất nhiều linh dược và các loại thiên tài địa bảo buôn bán, duy trì tòa thành phồn vinh.

Cơ hồ tất cả thế lực lớn vì bồi dưỡng võ giả thiên tài của mình, tại nguyên mộng vũ trụ thiết hạ cứ điểm, dùng phát triển thế lực của mình.

Lâm Minh đi trong đám người, rất không ngờ đi theo dòng người vào cửa thành.

Sau lưng Lâm Minh có một thiếu nữ, nàng mặc quần áo vải thô, thoạt nhìn rất bình thường.

Đây chính là thiếu nữ áo đỏ Lâm Minh gặp được trong nguyên mộng chiến trường, cho tới bây giờ Lâm Minh cũng không biết tên này, nàng dường như cũng quên đi tên bản thân.

Thiếu nữ hiển nhiên lần đầu tiên đi ra ngoài, tiếp xúc thành trì phồn hoa náo nhiệt như thế, hai đầu lông mày có cảm giác khiếp sợ và vui mừng tung tăng như chim sẻ, đôi mắt linh tính của nàng đảo qua bốn phía, nhìn qua cửa hàng hai bên, nhìn mọi người buôn bán cò kè mặc cả.

Lâm Minh giờ phút này đã đổi dung mạo, biến thành một đại hán râu quai nón, xem xét bộ dáng là không dễ chọc, trên người có sát khí loáng thoáng, ánh mắt của hắn nhìn thẳng, nghênh ngang đi tới, căn bản là không sợ bị người ta nhận ra chân diện mục.

Cùng lúc đó, thần thức của hắn không ngừng dò thám tình hình.

Tình huống tất cả võ giả trong phạm vi vài dặm đều nằm trong mắt Lâm Minh.

Tu vị bọn họ cơ bản đều dưới Giới Vương, Lâm Minh lựa chọn Trấn Hải Thành này tìm hiểu tin tức, nguyên nhân rất lớn cũng là vì vậy, Trấn Hải Thành, kể cả khu vực mấy trăm vạn dặm quanh Trấn Hải Thành đều bị pháp tắc nguyên mộng vũ trụ bao phủ, cốt linh vượt qua ba ngàn tuổi không thể tiến vào đây.

Pháp tắc này chẳng khác gì bùa hộ mệnh của Lâm Minh, phải biết rằng, thiên tài tuyệt thế của Phổ Đà sơn, hóa thân một tỷ phân thân lịch lãm rèn luyện trong hồng trần, thậm chí Đế Thích Già có một chút hi vọng đột phá Chân Thần cũng cần thời gian vạn năm trở nên mới thành Thiên Tôn.

Cho dù Hồn Tộc, muốn tìm ra thiên tài cường đại như Đế Thích Già cũng không nhiều.

Trấn Hải Thành này là một tòa đại thành, ngư long hỗn tạp, bên trong có nhiều loại người muôn hình muôn vẻ.

Lâm Minh tới nơi này lại nghe được một chuyện.

- Cái kia...

Thiếu nữ áo đỏ đột nhiên gọi Lâm Minh một tiếng, nói:

- Cái kia... Hình như là ngươi a.

Trong lúc đó, thiếu nữ áo đỏ kéo tay Lâm Minh một cái, dùng âm thanh cực nhỏ nói ra, ngón tay trắng nõn chỉ vào tường thành.

Trên tường thành có một viên đá lưu hình, phía trên có ghi lại hình dáng một người thô to như thùng nước.

Thanh niên kia tóc đen, rõ ràng là bộ dáng của Lâm Minh.

Lâm Minh nhìn theo hướng thiếu nữ áo đỏ chỉ, quét mắt nhìn qua và nhíu mày.

Ánh mắt đảo qua nơi khác của thành trì, thình lình phát hiện rất nhiều nơi có viên đá hình ảnh này, bộ dáng hiển nhiên là hắn.

Dưới những hình ảnh này rõ ràng là ghi treo thưởng.

- Hoàng Tuyền Cung treo giải thưởng: đuổi bắt Nhân tộc Lâm Mục ( Lâm Hàn Băng ), người cung cấp manh mối thưởng hai ngàn cực phẩm hồn tinh, năm viên vô thượng thần đan.

- Linh tộc treo giải thưởng: đuổi bắt Nhân tộc Lâm Mục ( Lâm Hàn Băng ), treo giải thưởng bảy gốc vô thượng tiên dược, ba ngàn cực phẩm hồn tinh, tìm kiếm tung tích người này.

Phóng nhãn nhìn lại có hơn ba mươi bố cao treo thưởng, mỗi một tấm đều có treo thưởng phong phú, cực phẩm hồn tinh là cao thủ đứng đầu của Hồn Tộc, tại nguyên mộng vũ trụ ngưng tụ hồn lực vũ trụ tinh thuần và gia nhập cực nhỏ tinh thần bổn nguyên hình thức ban đầu mà chế thành thần thạch.

Hồn tinh có thể trực tiếp lấy ra luyện công, hiệu quả tuy không bằng linh dược, nhưng chỗ tốt chính hồn lực tinh thuần, giá trị đắt đỏ.

Lúc này dưới bố cao treo giải thưởng Lâm Minh có rất nhiều người vây xem, một ít người vừa mới vào thành không lâu đi xem bố cáo, tự nhiên con mắt tỏa sáng.

- Treo thưởng cao như vậy, lại là nhân loại, chỉ cần cung cấp manh mối chứ không phải bắt hay giết, hắn là thần thánh phương nào, vì sao đáng giá như vậy?