Chương 1918: Ngọc Thạch Sinh.

- Bạch Ngọc Hồng, lại là một thiên kiêu.

Một ít người xì xào bàn tán, bọn họ không ngừng nghị luận những nhân vật tuyệt đỉnh lui ra khỏi Ham Thai.

Ham Thai dưới vách núi dừng càng lâu tiêu hao hồn lực càng nhiều, nhất định đi đi nghỉ ngơi.

Nhiều thiên tài tuyệt thế như vậy liên tiếp thất bại, nhưng mà không ai có gì ngoài ý muốn, càng không có người tiếc hận cái gì, bởi vì -- đây là chuyện quá bình thường.

Trên thực tế mặc ngươi tên tuổi lớn cỡ nào, mặc ngươi thiên phú bị người ta thổi trên đất dưới đất độc nhất vô nhị, chưa từng có ai ngộ ra cái gì trên Ham Thai này.

Bởi vì đây là chuyện không có khả năng.

Ngay cả Hồn Hậu Thánh Mỹ năm đó cũng buông tha cho, những người khác có thể ngộ ra cái gì mới là gặp quỷ!

Hồn Hậu Thánh Mỹ là người nào, Hồn Tộc không có bất kỳ người nào không cho rằng nàng là Hồn tộc đệ nhất nhân, cho dù thực lực, căn cơ, lĩnh ngộ pháp tắc, công pháp truyền thừa đều không ai sánh bằng.

- Hồn Hậu nương nương đều thất bại, ta thật hoài nghi ‘ đạo ’ ở đây có phải bởi vì thời gian quá lâu, đã biến mất...

Có người hoài nghi, trên thực tế rất nhiều người trong lòng sớm nghĩ như vậy.

- Hồn Hậu nương nương năm đó, ngộ đạo bao lâu?

Thời điểm có người đang tức giận nói chuyện, một đại hán râu quai nón đi tới, ồm ồm hỏi, đại hán râu quai nón này chính là Lâm Minh, hắn thậm chí dùng Thoát Thai Hoán Cốt Quyết mô phỏng tinh thần chi hải của võ giả Hồn tộc, khiến người ta căn bản không biết hắn là Nhân tộc.

Rất nhiều người nhìn qua Lâm Minh, tuyệt thế nhân kiệt tốc độ tu hành cao tới tận cùng, hoàn toàn vượt qua tốc độ già nua của bản thân, cho dù là hai ngàn tuổi cũng còn rất trẻ.

Nhưng mà người như Lâm Minh không ai dám khen hắn là thiên tài, nếu như như ở trong thế giới phàm nhân, người ta hơn phân nửa cho rằng hắn là kẻ bán thịt heo.

Loại người này còn tới Đọa Thần sơn mạch tham gia náo nhiệt?

- Ta nói đại thúc, sao ngươi cũng tới đây tham gia náo nhiệt chứ, còn tới Đọa Thần sơn mạch tìm mất mặt làm gì?

Bọn họ căn bản không nhìn ra cốt linh của Lâm Minh, Thoát Thai Hoán Cốt quyết có hiệu quả chân thật rất cao.

- Ta cũng chỉ tới nhìn xem mà thôi, không biết Hồn Hậu nương nương năm đó ngộ đạo bao lâu?

Lâm Minh lại hỏi thăm lần nữa, điểm này với hắn mà nói là mấu chốt.

Nếu như Thánh Mỹ ngộ đạo thời gian rất ngắn, Lâm Minh cảm thấy hy vọng còn lớn hơn một chút, nếu như Thánh Mỹ ngộ mười năm tám năm còn không có thành công, Lâm Minh cảm thấy khó giải quyết rồi, hắn không có thời gian nhiều mà hao phí.

Rất nhiều người cũng không rõ ràng vấn đề của Lâm Minh, mà thời điểm này có một thanh niên áo trắng nói:

- Một trăm lẻ tám ngày a! Một giờ không nhiều lắm, một giờ không ít, trong một trăm lẻ tám ngày này, Hồn Hậu nương nương tổng cộng ngộ đạo bảy mươi hai lần, thắp sáng đệ tam hồn hải!

Thanh niên áo trắng nói ra từng chữ, mà cái gọi là thắp sáng đệ tam hồn hải, Lâm Minh không hiểu là cái gì.

Hắn ở trong bát giác lưu ly tháp chỉ hỏi thăm tin tức trang sách màu vàng, cũng không có hỏi thăm tình huống cụ thể của Đọa Thần sơn mạch.

Lâm Minh liếc mắt nhìn qua thanh niên áo trắng này, chỉ thấy đối phương mắt ngọc mày ngài, khí vũ hiên ngang, xem xét chính là nhân kiệt của thế lực lớn, hơn nữa thành tựu không thấp.

- Một nhân vật thiên phú thậm chí vượt qua Bạch Nghiêu...

Lâm Minh âm thầm lưu tâm, đệ tử Hạo Vũ Thiên Tôn là Bạch Nghiêu đối với Lâm Minh mà nói tự nhiên không coi vào đâu, nhưng mà không phải người nào cũng có thể vượt qua hắn.

- Thánh Mỹ nương nương quả nhiên lợi hại!

Có người tán thưởng, nói:

- Một trăm lẻ tám ngày thắp sáng đệ tam hồn hải! Có ít người dùng mười năm cũng chỉ thấy sáng đệ nhị hồn hải. Thánh Mỹ nương nương còn không tiếp tục tham ngộ a, nếu không có thể ngộ ra huyền cơ đấy.

Rất nhiều người cũng không biết Thánh Mỹ năm đó ngộ đạo tình huống cụ thể ra sao, nhao nhao hỏi thăm.

- Nương nương đã từng nói qua, đệ tam hồn biển chỉ là cất bước, đằng sau độ khó không chỉ như vậy, mặc dù là nương nương cũng không có nửa điểm tin tưởng, hơn nữa thời gian của nương nương quý giá, có quá nhiều việc cần làm...

Thanh niên áo trắng dường như rất hiểu tình huống của Thánh Mỹ, làm cho người ta không nhịn được hỏi thăm.

- Làm sao ngươi biết rõ ràng như vậy, giống như chính tai nghe thấy.

Thanh niên áo trắng ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên rõ ràng, ta chính là người của Hồn Thiên Thánh Địa, làm sao không biết? Ta thậm chí còn gặp chân dung của Hồn Hậu nương nương đấy.

Thanh niên áo trắng nói ra lời này, giống như một tảng đá ném vào mặt nước yên tĩnh, trong lúc nhất thời người gần đó nhìn sáng, cả đám mơ mộng.

Kể cả Lâm Minh cũng sững sờ.

Thanh niên áo trắng này xuất thân cùng chỗ với Thánh Mỹ tại Hồn Thiên Thánh Địa, còn tận mắt nhìn thấy chân dung Thánh Mỹ!

- Ta nhớ ra hắn rồi, là đệ tử hạch tâm Hồn Thiên Thánh Địa, Ngọc Thạch Sinh!

Có người nói ra, khẳng định thân pâận của thanh niên áo trắng, trong lúc nhất thời, rất nhiều người dùng ánh mắt hâm môn nhìn sang, đối phương xuất thân thánh địa cùng chỗ với Thánh Mỹ, tuấn kiệt như thế, thành tựu tương lai bất khả hạn lượng.

- Ngọc sư huynh, ngươi làm sao có thể nhìn thấy Hồn Hậu nương nương?

- Ngọc sư huynh có từng nhìn thấy Hồn Hậu nương nương ra tay chưa? Nàng chiến đấu tình cảnh như thế nào?

Rất nhiều người nhao nhao hỏi thăm Ngọc Thạch Sinh, có ít người thậm chí ngữ khí kích động, Thánh Mỹ đối với Hồn Tộc mà nói chính là nữ thần.

Cả Hồn Tộc, không biết có bao nhiêu người sùng bái Thánh Mỹ, đây là sùng bái từ nội tâm, những tuấn kiệt này mặc dù ngưỡng mộ Thánh Mỹ đến mức tận cùng, nhưng mà không dám sinh ra nửa điểm suy nghĩ không tinh khiết, thật sự là do Thánh Mỹ vô cùng thánh khiết hoàn mỹ, khiến người ta không dám khinh nhờn.

Ngọc Thạch Sinh dường như cũng là người sùng bái Thánh Mỹ, hắn mang theo cảm giác ưu việt nhỏ, bắt đầu kể những chuyện trải qua của Thánh Mỹ.

Thời điểm này hắn hào hứng bừng bừng kể chuyện, Lâm Minh im lặng, hắn nhịn không được hỏi:

- Hồn Hậu nương nương bây giờ đang ở đâu?

Hắn muốn gặp Thánh Mỹ, muốn biết đại khái để có phương hướng mà tìm.

Lời của hắn mình đột nhiên bị chen ngang, làm cho Ngọc Thạch Sinh nhíu mày, hắn nhìn qua người hỏi thăm, chính là đại hán thô kệch râu quai nón Lâm Minh.

Đối với Ngọc Thạch Sinh là người tuấn tú mắt ngọc mày ngài, hơn nữa đối với người có tướng mạo kém mình thì rất xem thường, mà Lâm Minh có bộ dáng đại hán bán thịt heo này rất không thích, tự nhiên sẽ không sinh ra chút hảo cảm gì cả.

Hơn nữa bây giờ chen ngang lời của hắn nói nên ấn tượng càng hạ thấp, thậm chí Thánh Mỹ mà bị loại người này sùng bái, Ngọc Thạch Sinh cảm thấy nội tâm khó chịu.

- Ngươi quan tâm nương nương ở đâu làm cái gì? Ngươi còn muốn đi gặp nương nương sao?

Lâm Minh sờ sờ chàm râu vừa đen vừa thô của mình, cười hắc hắc nói:

- Chỉ hiếu kỳ Hồn Hậu nương nương ở đâu mà thôi, vị tiểu ca này chẳng lẽ không biết sao?