Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1920: Hạm Thai ngộ đạo (2)



Chương 1920: Hạm Thai ngộ đạo. (2)

Cứ như vậy Lâm Minh tĩnh tọa một ngày, hắn phát hiện tuy trong Đọa Thần sơn mạch không thích hợp tu luyện, nhưng nếu như dùng tìm hiểu trang sách màu vàng thì chỗ tốt cực lớn.

Chậm rãi, Lâm Minh lý giải trang sách màu vàng Ất Mộc Thiên càng khắc sâu, ba ngày sau đó Lâm Minh cảm giác hồn hải của mình dường như nhiều ra cái gì đó, bởi vì hồn hải của hắn có một tia cải biến, rồi sau đó "Xoạt" một tiếng vang nhỏ, Lâm Minh ngồi xếp bằng trên Ham Thai xuất hiện lưu vân lóng lánh rực rỡ.

Đây là ấn ký hồn hải của Ham Thai.

Hiện tại bị Lâm Minh thắp sáng.

- Ân... Lại có người có tiến triển, đúng là hiếm thấy!

Tại Đọa Thần sơn mạch, hàng năm đều có không biết bao nhiêu người ngộ đạo, thắp sáng ấn kỳ hồn hải trên Ham Thai, cũng không đáng kể chút nào, nhưng mà thắp sáng ấn ký hồn biển xong còn khiến nó tỏa ra cường quang lại cực kỳ hiếm thấy.

Hào quang càng mạnh, chứng minh võ giả ngộ đạo càng triệt để, tiềm lực cũng lớn hơn.

Lúc này Lâm Minh ngồi trên Ham Thai phát ra hào quang, mặc dù chỉ là đệ nhất hồn hải, so với những Ham Thai thắp sáng ba bốn lưu vân còn mạnh hơn nhiều.

- Ai lợi hại như vậy...

Rất nhiều người nhìn về phía người ngồi trên Ham Thai này, mà thấy rõ bộ dáng của Lâm Minh thì nhiều người sắc mặt cổ quái.

- Dĩ nhiên là hắn...

Ngọc Thạch Sinh xuất thân Hồn Thiên Thánh Địa cũng ngồi lên Ham Thai ngộ đạo, hắn nhìn thấy Lâm Minh thì cảm giác mình như ăn con ruồi.

Là ai thì hắn không kỳ quái, thế nhưng mà... Thế nào lại là hắn?

Hắn rõ ràng không giống nhân kiệt, tuổi cũng không nhỏ, loại người này ngộ tính cao? Nói đùa gì vậy!

Ngọc Thạch Sinh nhìn qua Lâm Minh, hào quang bao phủ Lâm Minh, nhưng nhưng mà ấn ký hồn hải còn sáng hơn người đã có ba lưu vân, Ngọc Thạch Sinh cảm thấy trên đầu có vô số con quạ đen đang bay quanh.

- Điều này sao có thể, thằng này lớn lên chẳng khác gì người bán thịt heo còn mạnh hơn ta sao? Lúc trước hắn còn hỏi ta thắp sáng ba hồn hải là thế nào, hắn nói giống như bản thân mới lần đầu tới Đọa Thần sơn mạch, hắn thật xạo.

Ngọc Thạch Sinh chán nản, hắn không tin Lâm Minh lần đầu tiên tới Đọa Thần sơn mạch.

Hắn rất nhanh định thần lại, dụng tâm ngộ đạo, bị Lâm Minh là đại thúc vượt qua hắn, hắn không thể nào thoải mái được.

- Tiểu thư...

- Nhìn thấy...

Tiếu nữ áo tím lúc này mâm mê cái miệng nhỏ nhắn của mình có chút không phục, Lâm Minh ngồi lên Ham Thai vốn là của nàng, thời điểm nàng ngộ đạo thì hào quang rất tối, tới Lâm Minh thì nó tỏa sáng như mặt trời.

- Chẳng lẽ ngộ tính cao thấp hoàn toàn không liên quan gì tới dung mạo sao? Hắn lớn lên hơi kém, lại lĩnh ngộ khắc sâu như vậy, ta lại đáng yêu thế này... Ách...

Thiếu nữ áo tím mặt đỏ lên, không có nghĩ tiếp, nàng đã nghỉ ngơi ba ngày, hồn lực hồi phục tốt, có thể tái chiến giang hồ.

Lâm Minh thắp sáng đạo hồn hải đầu tiên nhấc lên phong ba nhỏ, nhưng mà mọi người nhanh chóng không chú ý tới, Lâm Minh lĩnh ngộ sâu như vậy đúng là hiếm thấy, nhưng mà hiếm thấy cũng không phải tuyệt tích, qua nhiều năm như vậy, luôn có không ít người thành tựu không khác gì Lâm Minh, nhưng mà bọn họ cũng thất bại thảm hại.

Đọa Thần sơn mạch Ham Thai tuyệt không đơn giản.

Rất nhiều người đương nhiên cho rằng Lâm Minh trước đó đã từng tới Đọa Thần sơn mạch, nếu không ba ngày thắp sáng hồn hải đầu tiên, hơn nữa còn có thành tựu này, hiển nhiên là không tin.

Nhưng mà bọn họ nhanh chóng há hốc mồm.

Lại qua bốn mươi ngày, Lâm Minh đến Đọa Thần sơn mạch một tháng rưỡi, Lâm Minh ngồi lên Ham Thai đã có một ấn ký sáng lên, tỏa ra hào quang như tia chớp.

Đây là hồn hải thứ hai, Lâm Minh cảm giác tinh thần chi hải của mình bị phân tầng, hồn lực của hắn càng thâm hậu, trong quá trình ngộ đạo đạt được chỗ tốt to lớn.

Đương nhiên, có chỗ tốt này là do thành quả Lâm Minh ngộ đạo càng thêm hoàn mỹ, vượt xa người khác có thể tưởng tượng được.

Trong linh khí mờ mịt, Lâm Minh ngồi lên Ham Thai lại tỏa sáng, thân thể bao phủ trong hào quang sáng ngời, bảo tướng trang nghiêm, chẳng khác gì cổ tăng nhập định.

Khí thế huy hoàng này hình thành nét đối lập rõ ràng.

Trên vách núi có rất nhiều người im lặng.

Tên đại hán xấu xí chòm râu dài không ngờ lợi hại như thế.

- Thằng này lúc đầu giả heo a, hắn tuyệt đối không phải lần đầu tiên tới đây ngộ đạo, hơn nữa trước đó hắn còn lĩnh ngộ được rất nhiều.

Có người chắc chắc nói ra.

Nhưng mà mặc dù đã tới rất nhiều lần, cũng ngộ qua rất nhiều lần, có thể ngộ tới mức này đúng là không tầm thường, làm cho người ta khâm phục.

Bởi vì rất nhiều người cho dù ở đây tìm hiểu vài chục năm, bọn họ có thể thấp sáng hồn hải thứ tư, hồn hải thứ năm, nhưng mà bọn họ mỗi ấn ký hồn hải không sáng bằng Lâm Minh.

Ấn ký hồn hải của bọn họ so sánh với Lâm Minh chẳng khác gì đom đóm với ánh trăng.

Trong thế giới võ giả, nắm đấm lớn chính là đạo lý, rất nhiều người thu hồi khinh thường với Lâm Minh.

Giữa đám người, trong mắt Ngọc Thạch Sinh bắn ra hào quang sâu kín. Hắn không muốn thừa nhận bản thân mình nhìn lầm, trong nội tâm nóng tính không hiểu.

- Ngộ a, ngộ tới đằng sau, hắn sẽ chậm lại, ta cũng không tin hắn có thể một đường tiến nhanh như thế.

- Năm đó Thánh Mỹ nương nương ngộ đạo hào quang còn mạnh hơn thế này, nhưng mà cuối cùng nhất vẫn dừng lại ở hồn hải thứ ba, khó có thể bảo trì tiếp tục.

Trong nội tâm Ngọc Thạch Sinh có chút không thoải mái, bởi vì mặc kệ Lâm Minh tới đây lần thứ mấy, Lâm Minh mạnh hơn hắn đã là sự thật.

Chính vì đây là sự thật, mới khiến cho Ngọc Thạch Sinh càng khó chịu.

Kỳ thật Ngọc Thạch Sinh cũng không có nghĩ sai.

Lúc Lâm Minh ngộ đạo đến chín mười ngày thì hắn cảm nhận được độ khó.

Đường vân trên Ham Thai này không có đơn giản như biểu hiện của nó.

Dần dần đường vân trên Ham Thai bên có sương mù che chắn, có đạo vận thần bí.

Mỗi một đám đường vân giống như có lực hấp dẫn không hiểu, làm cho thần hồn của Lâm Minh mất phương hướng trong đó.

Hắn cảm giác mình như đứng trong mê cung to lớn, khó có thể phân biệt phương hướng.

Hơn nữa mê cung này con đường cong khúc chiết, vách tường như núi, không thấy giới hạn, đường đi thì bị sương mù che chắn, lạnh lẽo như ngục giam, tản mát khí tức đáng sợ khiến tim của hắn đập mạnh.

Đối mặt với pháp tắc mênh mông này, trong lòng của hắn sinh ra một cảm giác vô lực khó hiểu.

Nhưng vào lúc này, trang sách màu vàng dung nhập vào huyết nhục thần hồn của hắn, những chữ viết dung nhập vào trong đó tỏa ra hào quang sáng ngời, sinh ra lực lượng cộng minh thần bí.

Mê cung nhìn thì quanh co, thường cách một đoạn khoảng cách sẽ có kim quang hiện ra.

Kim quang như vậy xuất hiện trong vô số nơi.

Lâm Minh phúc chí tâm linh, hắn đi theo kim quang, một đường đi qua.

Ở bên ngoài thân thể của hắn dao động, thân thể bao trùm trong ánh sáng chập chờn.

Một trăm ngày.

Lâm Minh gian nan chèo chống tới một trăm ngày.

Kế tiếp lại trôi qua mười ngày đã vượt qua thời gian Thánh Mỹ ngộ đạo một trăm lẻ tám ngày.

Một trăm mười một ngày, một trăm mười hai ngày.

Tới ngày thứ một trăm mười lăm, Lâm Minh ngồi trên Ham Thai lại tỏa ra hào quang sáng ngời chói mắt lần nữa.