Vũ Cực Thiên Hạ

Chương1952: Thánh Mỹ cảm thán



Chương 1952: Thánh Mỹ cảm thán.

Thánh Mỹ nhẹ nhàng thở dài, không có trả lời.

Lâm Minh vẫn nhìn chằm chằm vào Thánh Mỹ, nói: - Ngươi cảm thán cái gì?

- Cảm thán vận mênh của ngươi!

Thánh Mỹ nói một câu khó hiểu.

Lâm Minh càng cảm thấy trái tim băng giá, nói:

- Vì sao cảm thán vận mệnh của ta?

Thánh Mỹ lắc đầu không nói.

Lâm Minh cũng trầm mặc.

Hai người yên lặng trong một phút, đột nhiên Thánh Mỹ nhìn qua Lâm Minh, ánh mắt lập lòe như sao. - Lâm Minh, ta hỏi lại ngươi một lần, có thể nguyện ý buông tha Nhân tộc, buông tha tất cả, cùng ta đạp vào võ đạo đỉnh phong, đi truy cứu cực hạn võ đạo, đi sáng lập đại thế giới độc lập với Tam Thập Tam Thiên, trở thành bá chủ của thiên địa không?

- Ta và ngươi có thể so sánh với chủ nhân Tu La Lộ, chủ nhân Thánh Điển trong mười tỷ năm trước, thậm chí tu tập phương pháp vĩnh sinh, vĩnh tồn hậu thế?

Thánh Mỹ nói lời này tràn ngập hấp dẫn, hơn nữa trong lúc nói chuyện Lâm Minh cảm nhận được có một tầng lực trường vô hình bao phủ bọn họ, ngăn cách âm thanh của cả hai...

Chẳng biết tại sao, ánh mắt Lâm Minh nhìn qua Thánh Mỹ biến hóa.

Một khắc này, hắn trực giác cảm giác được trong ánh mắt Thánh Mỹ là chân thành cùng chờ đợi, làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt.

Trong ấn tượng của Lâm Minh, Thánh Mỹ là nữ nhân có tâm cơ và dã tâm cường đại, hắn tiếp xúc với Thánh Mỹ, tuy mặt ngoài nhìn vào thì Lâm Minh cùng Thánh Mỹ ở chung vui sướng, thậm chí là hòa hợp tương tích.

Nhưng mà trong nội tâm Lâm Minh vẫn có đề phong với Thánh Mỹ. Nếu như nói Lâm Minh đối với Tiểu Ma Tiên, Mục Thiên Vũ các nàng là tín nhiệm hoàn toàn, như vậy tín nhiệm với Thánh Mỹ chưa tới hai phần.

Nhưng mà hiện tại không hiểu tại sao, Lâm Minh cảm giác Thánh Mỹ nói chính là chân thật, đây là lời chân thành trong nội tâm của nàng, làm cho lời cự tuyệt của Lâm Minh tới bên miệng nhưng không nói ra lời.

Bởi vì hắn ẩn ẩn cảm giác, Thánh Mỹ nói ra lời này dường như đã hạ quyết tâm, mà thậm chí có thể là lần hỏi thăm cuối cùng, cự tuyệt, chính là cự tuyệt một chuyện vô cùng quan trọng.

- Hồn Đế... Hắn cho phép ta tồn tại sao?

Trong kết giới cách âm của Thánh Mỹ, Lâm Minh hỏi ra một câu.

Không hề nghi ngờ, Hồn Đế cũng có dã tâm cực lớn, nếu như Hồn Đế tuổi thọ còn rất dài, hắn làm sao có khả năng bồi dưỡng đối thủ dị tộc cường đại làm người cạnh tranh với mình chứ?

Cho dù tuổi thọ của Hồn Đế còn thừa không nhiều lắm, hắn muốn chọn truyền nhân, chỉ sợ cũng không chọn Nhân tộc như Lâm Minh.

- Ta và Hồn Đế không như ngươi tưởng tượng, ta chỉ hỏi ngươi, có nguyện ý hay không?

Thánh Mỹ ngôn từ hàm hồ, không có giải thích, nàng chỉ dùng ánh mắt tha thiết nhìn qua Lâm Minh, trong ánh mắt tràn ngập chờ đợi...

Giờ khắc này nàng dường như không còn là Hồn Hậu Thánh Mỹ quát tháo Hồn Tộc, bễ nghễ thế gian, mà chỉ là người con gái yếu ớt chờ đợi ngươi thương.

- Ta không hiểu...

Giọng của Lâm Minh trầm thấp, Thánh Mỹ biểu hiện như vậy hắn không ngờ tới.

Thánh Mỹ lắc đầu, nói:

- Ta chỉ muốn hỏi, ngươi trả lời, nếu như ngươi đáp ứng, ta sẽ giải thích nghi hoặc trong lòng của ngươi, nếu ngươi cự tuyệt, ngày sau gặp lại, chỉ sợ...

Thánh Mỹ không có nói tiếp, lời đằng sau hai chữ "Chỉ sợ" này làm cho Lâm Minh có loại cảm giác khó hình dung, dường như nói ra sẽ khiến nàng rất đau.

Lâm Minh biết rõ, nếu như đáp ứng điều kiện của Thánh Mỹ, thậm chí có khả năng Thánh Mỹ sẽ truyền Thánh Điển nguyên vẹn cho hắn.

Chuyện này đối với Lâm Minh mà nói, chỗ tốt trong đó không thể tưởng tượng.

- Không thể chờ đợi sao?

Lâm Minh đã lui một bước, cái gọi là "Đợi ", kỳ thật là chờ Lâm Minh hoàn toàn lớn lên, thành tựu Thiên Tôn tuyệt đỉnh, tiếp cận Chân Thần, chờ hắn có đầy đủ lực lượng đối kháng Thánh tộc Tạo Hóa Thánh Hoàng, thậm chí có thể ngăn cơn sóng dữ.

Khi đó Nhân tộc có thể dừng chân, Lâm Minh cũng có thể đưa ra lựa chọn, đi toàn tâm toàn ý truy cầu võ đạo đỉnh phong.

Nhưng mà... Thánh Mỹ lắc đầu.

- Không thể!

Nàng cự tuyệt không có chỗ thỏa hiệp, làm cho nội tâm Lâm Minh ngây ngốc.

- Vì cái gì?

- Ta không có thời gian.

Trong ánh mắt Thánh Mỹ mang theo lo lắng.

Không có thời gian?

Lâm Minh hít sâu một hơi, dường như bình phục tâm tình rung động của mình, một khắc này trong đầu của hắn nhớ tới phụ mẫu, thân nhân, lại nhớ tới Tiểu Ma Tiên, Mục Thiên Vũ, Tần Hạnh Hiên, Lâm Hiểu Cáp, thoáng nhớ tới Thần Mộng Thiên Tôn, Hạo Vũ Thiên Tôn, nhớ tới di chí truyền thừa của Hỗn Nguyên Thiên Tôn, cùng Vạn Cổ Ma Khanh Hắc Long, thoáng qua vô số người Nhân tộc mà hắn từng gặp...

Những thứ này hắn không thể vứt bỏ.

Người, cho tới bây giờ không phải là cá thể độc lập, người cần xã hội, đạt được người khác tán thành.

Lâm Minh không cách nào làm cho chính mình độc lập ra được, đi cô đơn, tịch mịch leo võ đạo đỉnh phong.

Đi thừa nhận sinh mạng cô độc vĩnh hằng.

Đây là chuyện không thể tưởng tượng.

Cuối cùng... Hắn cắn răng, lắc đầu.

- Thật có lỗi!

Nghe được giọng trầm thấp của Lâm Minh, trên mặt Thánh Mỹ mang theo một tia thất vọng, nàng nhìn qua Lâm Minh, hai mắt chậm rãi nhắm lại, lông mi run nhẹ trong bóng đêm.

Kỳ thật đối với câu trả lời của Lâm Minh thì nàng đã sớm ngờ tới, nếu không cũng không phải là Lâm Minh.

Thở dài một hơi, Thánh Mỹ quay người nhìn qua vũ trụ tinh không.

Dáng người của nàng thướt tha, một thân quần áo đỏ thẫm phất phơ trong gió, mang theo mị hoặc vô tận.

Nàng giống như nữ thần trong thiên địa, đoạt tạo hó, hoàn mỹ vô khuyết, nhưng mà một khắc này hai mắt của nàng như ánh sao, lại toát ra vẻ không biết giải quyết thế nào.

Vì sao phải cầu chứng nhận một lần?

Có lẽ chỉ là cho mình thêm lý do vứt bỏ a...

- Lâm Minh... Ngươi giống như con bướm lao vào trong lửa, biết rõ phía trước là biển lửa hừng hực, nhưng vẫn như cũ lao vào trong lửa...

- Mà ta cũng chỉ là con bướm.

Giọng của Thánh Mỹ vang lên trong bóng tối vô tận.

Lâm Minh im lặng, hắn đúng là con bướm.

Thánh tộc cường đại tới mức khó có thể tưởng tượng, cho dù hắn cố gắng khai quật tiềm lực, thiêu đốt tánh mạng, cũng không cách nào ngăn cản bước chân Thánh tộc xâm lấn.

Thế nhưng mà Thánh Mỹ, nàng đối mặt với biển lửa, vì cái gì?

- Ngươi nói giống như từng quen biết...

Trong nội tâm Lâm Minh thở dài, hắn còn nhớ lúc mười lăm tuổi vừa bước vào võ đạo, thiếu khuyết dược liệu tôi luyện thân thể, còn đối với phàm nhân mà nói, nếu như không có dược liệu tẩm bổ sẽ vì thân thể tiêu hao quá độ mà tàn phế.

Năm đó hắn vì thu gom tiền tài mua dược liệu, chế tác minh văn phù, đi tất cả đại phường thị, đấu giá hội chào hàng minh văn phù, kết quả bởi vì hắn không có danh tiếng mà bị đối xử lạnh nhạt.

Kết quả tình cảnh hắn chào hàng, hoàn toàn bị Lan Vân Nguyệt mối tình đầu nhìn thấu.

Sau đó Lan Vân Nguyệt cho hắn lời khuyên sao mà tương tự như Thánh Mỹ...

- Ta nhớ được... Ta lúc còn là phàm nhân, một vị cố nhân khuyên bảo ta, không nên quật cường đi luyện võ, không muốn ta khổ sở cả đời, nên làm phế nhân nằm trên giường cả đời, mà ta trả lời...