Trong quyển sách về Lôi Đình sơn vốn không có ghi lại vật này, tuy nhiên vật được Lôi Giao dùng đặt ở dưới giường, khẳng định là vật quý khó lường.

Lâm Minh cũng không chút khách sáo, liền nạy lên viên quái thạch màu tím. Cầm trong tay, hắn có cảm giác khối quái thạch này ôn nhuận như ngọc, cũng không phải lạnh như băng như trong tưởng tượng.

Càng làm cho Lâm Minh bất ngờ là, trên quái thạch chớp động điện quang màu tím lại vô cùng ôn hòa. Nên biết rằng, dưới tình huống bình thường lôi đình lực đều là bạo ngược thô bạo, lực phá hoại mười phần. Nếu là võ giả bình thường cho nó tiến vào trong kinh mạch thân thể, sẽ bị tổn thương nặng khắp nơi.

Nhưng lôi đình lực này lại tinh thuần ôn hòa, giống như một cô gái trinh trắng dịu dàng thuần khiết, quả thực khó tin!

Lâm Minh gần như không kìm nổi muốn lập tức hấp thu nó, nhưng lúc này, nếu trong cơ thể hấp thu lực lượng không đồng nguyên, không thể lập tức dung hợp, chẳng những sẽ không gia tăng thực lực của mình, ngược lại sẽ ảnh hưởng tới vận chuyển của chân nguyên.

Lâm Minh không thể làm gì khác hơn phải thu cất nó vào Tu Di giới.

Chỉ trong thời gian nửa nén nhang ngắn ngủi, trong Tu Di giới liền nhiều thêm ba mươi, bốn mươi trái Lôi Đình thảo, cộng thêm một khối khoáng thạch lôi đình kỳ dị. Lâm Minh cảm thấy bảo bối đầy đất này vốn chờ mình nhặt lấy, đương nhiên, cơ hội nhặt bảo vật này là hắn đánh đổi bằng tính mạng, sao có thể bỏ qua.

Sau khi rời gian phòng ngủ, ở trước mặt Lâm Minh, còn lại một gian nhà đá cuối cùng, nhà đá này nhỏ hơn nhiều so với hai gian nhà đá trước, chỉ lớn chừng mấy chục trượng.

Vừa đi vào nhà đá này, ánh mắt Lâm Minh lập tức sáng rực, ở trước mặt hắn, có một cây trúc cao chừng một trượng, toàn thân màu tím u ám không thấy bóng, lá trúc tươi tốt mọc thẳng hướng về phía trước giống như lợi kiếm, mỗi một chiếc lá trúc đều dài tới một xích.

Ở bên cạnh lá trúc chớp động tia sáng màu tím thật nhỏ, Lâm Minh chỉ vừa tới gần liền có cảm giác lông trên thân mình dựng lên, đây là do trường lôi điện lực quá mức cường đại.

Tử Điện thần trúc!

Lâm Minh liếc mắt một cái nhận ra cây trúc này. Lúc trước ở giáp bên cạnh Lôi Đình sơn, Lâm Minh và đoàn người võ giả áo đen cùng nhau phát hiện Tử Điện thần trúc màu đỏ chín trăm năm, thông qua tin tức của võ giả áo đen cung cấp, Lâm Minh xác định, Lôi Đình sơn còn có một cây Tử Điện thần trúc trưởng thành, thì ra nó ở ngay trong hang động Giao Long này!

Quả nhiên, thứ tốt như thế, Giao Long vốn tính tham lam như vậy sao có thể không thu thập nó vào hang động?

Tử Điện thần trúc chín ngàn chín trăm năm, độ cao gần một trượng, độ cao này còn dài hơn so với Trọng Huyền Nhuyễn Ngân thương.

Nếu trải qua một ít thủ đoạn gia công đặc biệt, dùng Tử Điện thần trúc để làm thân thương thì sao? Lâm Minh thở dồn dập hơn lên.

Chế tạo một cây thương khó nhất chính là thân thương, vật liệu gỗ bình thường dễ dàng bị đao kiếm chặt đứt, mà kim loại thì không co dãn như ý, về phần Tử Ô Đạn Thiết hoặc là Trọng Huyền Nhuyễn Ngân trải qua rèn luyện, thì bởi vì quá trình gia công đặc biệt của nó nên khó có thể chế tạo thành bảo khí đẳng cấp cao.

Tài liệu làm cán thương tốt nhất kỳ thật là thần mộc! Tỷ như Tử Điện thần trúc này.

Tử Điện thần trúc có đủ lực co dãn, về phần tính dai thì không cần phải nói, Tử Điện thần trúc chín trăm năm đã đao kiếm khó thương, Tử Điện thần trúc chín ngàn năm thì ngay cả cao thủ Tiên Thiên sơ kỳ đều khó có thể phá hủy.

Nhược điểm duy nhất của nó chính là chỗ tương liên rễ cây, chỉ có dùng lôi đình lực mới có thể cắt dứt.

Tài liệu của bảo khí có tốt hay không, trừ xem trình độ chắc chắn của tài liệu, còn phải xem loại tài liệu này có thể rót vào chân nguyên hay không. Mà Tử Điện thần trúc đúng thực chính là vật chứa chân nguyên trời sinh, nhất là chân nguyên Lôi thuộc tính. Một khi rót chân nguyên Lôi thuộc tính vào trong đó, chẳng những thông suốt mà còn có tác dụng tăng trưởng trên diện rộng!

Chân nguyên bản thân Lâm Minh vốn có ẩn chứa Lôi thuộc tính, dùng một đoạn Tử Điện thần trúc làm thành thương, tất nhiên như hổ thêm cánh.

Lâm Minh hưng phấn liếm liếm môi, rút ra bảo đao nhân giai thượng phẩm, rót vào lôi đình lực, chém mạnh một đao về phía chỗ nối liền rễ cây Tử Điện thần trúc.

Nhưng mà một đao này không ngờ lại không có chém dứt.

Lâm Minh thầm vui mừng trong lòng, dù là nhược điểm cũng cứng chắc như thế, các chỗ khác thì càng không cần phải nói.

Thời gian cấp bách, Lâm Minh trút vào hết toàn lực, trên bảo đao nhân giai thượng phẩm lóe ra vầng sáng thô to, lại chém một đao xuống chỗ nối rễ cây của Tử Điện thần trúc. Lần này rốt cuộc chém dứt được một ít.

Lâm Minh thu đao chém tiếp, liên tiếp chém ra mười mấy đao, mỗi một đao đều chém ngay chỗ vết đao trước, điện quang va chạm kịch liệt chiếu sáng toàn bộ nhà đá hang động lúc sáng lúc tối, Lâm Minh ra tay càng lúc càng nhanh, rốt cuộc dưới đao thứ hai mươi hai, chém đứt rời cả cây Tử Điện thần trúc.

Một tay vừa chụp lấy Tử Điện thần trúc thu vào Tu Di giới, Lâm Minh vừa phát ra linh hồn lực tra xét lướt qua một vòng, xác định không có bảo bối nào khác, hắn triển khai thân pháp nhanh chóng chạy ra hướng ngoài hang động.

Trong khoảng thời gian trộm bảo vật trong hang động Giao Long này, Lâm Minh luôn nghe ngóng theo dõi tiếng đánh nhau kịch liệt trên bầu trời bên ngoài truyền vào, thậm chí hắn có thể mơ hồ cảm giác được chấn động trên mặt đất, có thể thấy được bên ngoài chiến đấu như trước đang ở giai đoạn gay cấn, nếu không Lâm Minh cũng không dám đi vào sâu như thế.

Nếu tiếng động chiến đấu nhỏ lại, thì Lâm Minh sẽ lập tức chạy vội ra khỏi hang động Giao Long.

Bảo vật mặc dù quý báu, nhưng dù sao so ra không trọng yếu bằng tính mạng.

Cũng may nữ nhân áo đỏ này cường đại quá mức tưởng tượng, với lực của một người chống cự lại toàn bộ Lôi Đình sơn, mà lại không rơi vào thế hạ phong.

Hang động Giao Long chỉ sâu không tới ngàn trượng, bằng thời gian với khi đi vào, Lâm Minh cũng không hề cố kị, dùng hết tốc độ chạy ra. Khoảng cách ngàn trượng, cũng chỉ dùng thời gian mười mấy lần hô hấp mà thôi.

Khi ra tới gần cửa động, Lâm Minh chợt giảm chậm tốc độ lại, đồng thời thu liễm toàn bộ khí tức toàn thân.

Linh hồn lực giống như bạch tuộc tản ra bốn phía, tra xét tình huống ở ngoài hang động, mà lần tra xét này Lâm Minh lập tức hít ngược một hơi khí lạnh, ở bên ngoài sơn động nơi nơi là máu tươi, mười mấy con Lôi Đình tích dịch đã nằm ngổn ngang trên mặt đất, thất khiếu đổ máu, toàn bộ mất đi sinh cơ, hiển nhiên đã bị đánh chết.

Về phần các con còn lại, cũng hơn phân nửa trên thân đầy thương tích, vốn đại quân Lôi Đình tích dịch hùng hùng hổ hổ trước đó, đã chết một phần ba, bị thương quá nửa.

Tra xét thấy cảnh tượng này, Lâm Minh không kìm nổi nuốt một ngụm nước miếng, nữ nhân này rốt cuộc tu vi gì, mà quá khủng bố như thế!

Tuy rằng đại quân Lôi Đình tích dịch đã bị đánh đập chật vật không chịu nổi, nhưng Lâm Minh cũng không dám buông lỏng cảnh giác, hắn thật cẩn thận leo lên trên vách đá ở cửa động, chờ đợi trên không trung làm ra chút động tĩnh gì đó, hắn mới lợi dụng cơ hội rời đi.

Khoảng cách từ cửa động đến công sự che chắn gần nhất chỉ chừng hai mươi trượng, nhưng đoạn khoảng cách này hoàn toàn lộ ra trong tầm nhìn của Lôi Đình tích dịch, Lâm Minh không dám mạo hiểm.

Chiến đấu trên bầu trời vẫn như trước khí thế hừng hực, Lôi Giao không chiếm thượng phong chút nào, ngược lại bị đánh đập kế tiếp bại lui.

Mà nữ nhân áo đỏ ngược lại càng đánh càng hăng, ở phía sau nàng mơ hồ hiện ra hư ảnh một con Hỏa Phượng thật lớn, Hỏa nguyên khí Thái Cực Thiên, tách ra thành bốn cái lốc xoáy ngọn lửa dài mấy trăm trượng, giống như bốn con rồng đỏ vờn quanh nữ nhân áo đỏ, nối thông giữa trời và đất!

Nhìn thấy bức hình ảnh hủy thiên diệt địa này, trái tim trong ngực Lâm Minh nhảy lên “thình thịch” mấy cái, giao chiến cấp bậc bậc này, chỉ là dư ba cũng đủ để giết chết hắn.

Nữ nhân áo đỏ chém ra một kiếm, bốn lốc xoáy ngọn lửa hội tụ thành một, hình thành một lốc xoáy ngọn lửa dài đến ngàn trượng, quét tới hướng Lôi Giao.

Lôi Giao rít gào dữ tợn, toàn thân nó vờn quanh ráng sáng màu tím, không ngờ nó lại dùng thân thể đánh thẳng tới hướng lốc xoáy ngọn lửa!

“Ầm!”.

Lốc xoáy ngọn lửa bị Lôi Giao chặn ngang va chạm đứt đoạn, Lôi Giao cố nén cơn đau cháy phỏng toàn thân, vọt tới phía nữ nhân áo đỏ. Tốc độ của nó hoàn toàn không tương xứng với thân hình to lớn, mà nhanh như tia chớp màu tím.

Đúng là Lôi Giao đã hạ quyết tm đánh cận chiến với nữ nhân áo đỏ, Giao Long với lực lượng thân thể cường đại trứ danh, võ giả nhân loại còn xa không thể sánh bằng.

Nữ nhân áo đỏ hừ lạnh một tiếng, trường kiếm màu đỏ run lên, chỉ nghe một tiếng phượng hót thê lương, rồi một con Hỏa Phượng Hoàng lao ra từ trong mũi kiếm, đánh thẳng về phía Lôi Giao.

Mắt thấy sắp sửa va chạm kịch liệt, Lâm Minh liền hạ quyết tâm, thừa dịp va chạm che giấu thân mình vọt tới công sự che chắn gần nhất, sau đó hắn liền an toàn. Nhưng đúng lúc này, Lâm Minh chợt biến sắc.

Một đạo lốc xoáy ngọn lửa bị Lôi Giao chặn ngang va chạm đứt đoạn trước đó cũng không có lập tức tiêu tán, mà đang từ giữa không trung hạ thẳng xuống, càng chết người là địa điểm hạ xuống đúng ngay vị trí chỗ núp của Lâm Minh!

“Chết tiệt!”. Lâm Minh tái mặt rủa thầm, như thế nào xui xẻo như vậy chứ! Tuy rằng dư ba lốc xoáy ngọn lửa đã mất đi chân nguyên duy trì, nhưng chỉ riêng dư ba đó cũng đủ xử lý mình rồi!

Lâm Minh không nói hai lời, liền xoay người vọt vào lại trong hang động Lôi Giao né tránh, có vách đá bảo hộ, hẳn là mình sẽ không bị họa lây, trước tránh thoát một kiếp này rồi tính sau.

Nhưng ngay lúc Lâm Minh vừa mới thi triển thân pháp Kim Bằng Phá Hư, hắn lại kinh hãi trong lòng, gió cuốn nổi lên ở chung quanh, cuồn cuộn không ngừng hút hết thảy vào trong lốc xoáy ngọn lửa!

Mà thân mình Lâm Minh, cũng bị một lực hút cực lớn cố định, thân thể không tự chủ được bay lên không trung!

“Không xong!”.

Lâm Minh dùng toàn lực vận dụng thân pháp Kim Bằng Phá Hư, nhưng lực hút này quá lớn, thân mình hắn ở trong đó chỉ giống như chiếc lá cây giữa cơn bão táp, ngay cả bình thường dùng Phong chi ý cảnh mọi việc đều thuận lợi cũng có vẻ yếu ớt không đủ sức.

Cho dù là sức gió cấp mười hai dưới Phong động ở Thất Huyền cốc, so với gió lốc ngọn lửa này cũng không đáng nhắc tới!

Không riêng gì Lâm Minh, bảy tám con Lôi Đình tích dịch màu lam ở gần nhất cũng bị cuốn lên giữa không trung. Chúng đều có thể trọng tới mấy vạn cân, thực lực tương đương với võ giả Hậu Thiên đỉnh phong, nhưng đều giống nhau không chống cự được với lực hút khủng bố này!

Nghe Lôi Đình tích dịch phát ra tiếng gào rống, Lâm Minh thầm kêu khổ trong lòng: “Xong rồi! Không ngờ lại bị hút cùng một chỗ với bọn kia, cho dù mình không bị ngọn lửa đốt chết, cũng phải bị bảy tám con cự thú này xé xác!”.

Lâm Minh quyết đoán mở ra Tà Thần lực, ở dưới duy trì nén ép chân nguyên, Lâm Minh toàn lực vận dụng Hỗn Độn Chân Nguyên quyết, dùng chân nguyên bảo vệ toàn thân! Ở khoảnh khắc sinh tử này, hắn đành phải lật ra hết con bài chưa lật.

Vừa mới làm xong hết thảy, Lâm Minh chỉ cảm thấy phía sau lưng bị vật gì đó đánh vào thật mạnh, ngũ tạng lục phủ dường như đổi chỗ, liền há miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Nên biết rằng, thân thể của Lâm Minh trải qua cường hóa của Thí Luyện sinh tử, lực phòng ngự kinh người, nhưng dù vậy cũng bị va chạm đến hộc máu, có thể thấy được lực hút này mạnh biết bao.

“Vù vù vù vù vù vù!!!”.

Lâm Minh còn chưa kịp quay đầu lại xem vật gì va đụng vào mình, liền bị gió lốc của lốc xoáy ngọn lửa khủng bố cắn nuốt, chung quanh toàn cảnh đỏ rực, độ nóng khủng bố có thể làm sắt thép hòa tan trong nháy mắt. Cho dù là Lôi Đình tích dịch màu lam thực lực đạt tới Hậu Thiên đỉnh phong cũng bị thiêu đốt liên tục kêu gào thảm thiết, quần áo toàn thân Lâm Minh trong nháy mắt hóa thành tro tàn, thân thể hắn ngâm mình trong biển lửa, cảm giác cái chết gần trong gang tấc...