Vũ Cực Thiên Hạ

Chương239: Mượn Thiên Trì dùng một chút!



Thiên Huyền sơn trùng điệp xa vạn dặm, ngang ở vùng trung bộ Thất Huyền địa khu, tục truyền, nơi này từng có một con Tử Giao sắp hóa thành Chân Long bỏ mình, chôn xương dưới mặt đất, vạn năm qua đi, tạo thành một cỗ địa khí long mạch, mà ngọn núi Thiên Huyền sơn cao nhất ở Thất Huyền cốc, chính là chỗ hạch tâm của cỗ long mạch này.

Bởi vì, Thiên Huyền sơn nguyên khí thiên địa phong phú, tu luyện ở chỗ này, làm chơi ăn thật. Hơn nữa ở trong một chỗ khe sâu của Thiên Huyền sơn, lại có dấu cả quáng mạch Chân Nguyên thạch đầy đủ giàu có nhất Thiên Huyền địa khu, nơi này chẳng những sản xuất ra Chân Nguyên thạch bình thường, hơn nữa còn sản xuất ra Chân Nguyên thạch trung phẩm có phẩm chất cao, thậm chí là Chân Nguyên thạch thượng phẩm.

Những thứ Chân Nguyên thạch phẩm chất cao này, chỉ cung cấp cho đệ tử hạch tâm trong tông môn cùng trưởng lão, võ giả bình thường nghe cũng chưa nghe nói qua, chớ nói chi là sử dụng.

Lúc này, ở mảnh đất trống phía trước Thiên Huyền sơn sơn môn, tụ đầy tuấn kiệt khắp nơi.

Bởi vì quá nhiều người, địa phương mà đoàn người Cầm Tử Nha được phân đến chỉ có phương viên mấy trượng vuông, Lâm Minh cùng Lăng Sâm ngồi dưới đất điều tức, mà Chu Ngọc cùng Lương Long tất nhiên không thể bình tĩnh, bọn họ đang lo lắng rất nhanh sẽ phải bắt đầu Sơn Môn quan, nếu như không qua được thì ngay cả cửa cũng vào không được, vậy thì ném thể diện đi được rồi.

- Tâm không yên lặng, rất khó phát huy ra toàn bộ thực lực.

Cầm Tử Nha ở một bên chậm rãi nói, hắn tự nhiên là chỉ Chu Ngọc cùng Lương Long.

Chu Ngọc cùng Lương Long lúng túng một trận, bọn họ dĩ nhiên cũng hiểu được đạo lý này, tuy nhiên thực lực chưa đủ, muốn tĩnh hạ tâm cũng khó.

Bất đắc dĩ khoanh chân ngồi xuống, điều chỉnh tâm thái, mà đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên:

- Đây không phải là Cầm phủ chủ của Thiên Vận quốc sao, hạnh ngộ a!

Cầm Tử Nha quay đầu nhìn lại, lại thấy một người trung niên nhân mặc trường bào màu xám, vóc người cao gầy, đang cười híp mắt đi tới.

Cầm Tử Nha ôm quyền, có chút lãnh đạm nói:

- La phủ chủ, hạnh ngộ.

Ánh mắt của người trung niên họ La theo thứ tự quét qua trên thân bọn người Lâm Minh, sau khi nhất nhất dò xét tu vi bọn họ, nụ cười trên mặt người trung niên họ La càng đậm, lần này đệ tử do Thiên Vận quốc phái ra thế nhưng một tên Ngưng Mạch kỳ cũng không có, một người duy nhất có thể xuất thủ là Tần Hạnh Hiên. Hiện tại tuổi còn nhỏ, cũng sẽ không lấy được thành tích gì, người trung niên họ La đã dự liệu được, hội võ tổng tông lần này Thiên Vận quốc sẽ thất bại thảm hại.

- Cầm phủ chủ, năm người này chính là đệ tử ngươi mang đến lần này? Làm sao chỉ là Luyện Cốt sơ kỳ? Thực lực như vậy, rất khó qua sơn môn a?

Người trung niên họ La nhàn nhạt châm chọc nói.

Người có tu vi Luyện Cốt sơ kỳ chính là Lăng Sâm. Lời của đối phương có chút chói tai, tuy nhiên Lăng Sâm chẳng qua là mở mắt liếc mắt nhìn người trung niên họ La một cái, liền tiếp tục ngồi xuống điều tức. Đối với người không có chút nhân tình vị nào như Lăng Sâm người mà nói, người khác thấy hắn thế nào, nói hắn như thế nào, căn bản là chuyện tình không có chút ý nghĩa nào.

- Thực lực không chỉ có nhìn tu vi.

Cầm Tử Nha thản nhiên nói, mặc kệ đối phương.

Người trung niên họ La này là phủ chủ Thất Huyền võ phủ của Hoắc La quốc, Cầm Tử Nha cùng người trung niên họ La lúc làm đệ tử ở Thất Huyền cốc, quan hệ cũng không quá hòa thuận, sau hai người lại bị sai khiến đến Hoắc La quốc cùng Thiên Vận quốc liền nhau đảm nhiệm phủ chủ, hết lần này tới lần khác lúc hội võ tổng tông, Hoắc La quốc cùng Thiên Vận quốc liền nhau nhất định sẽ bị phân thành một tổ, cho nên, võ phủ của hai người này cách xa nhau không xa liền luôn luôn tồn tại cạnh tranh kịch liệt, người trung niên họ La chỉ cần bắt được cơ hội, sẽ đạp Cầm Tử Nha một cước.

- Cầm phủ chủ nói không sai. Tu vi không có nghĩa là thực lực, tuy nhiên cũng là bộ phận trọng yếu nhất ảnh hưởng tới thực lực, Hoắc La quốc chúng ta cùng Thiên Vận quốc ở rất gần nhau, lần này tham gia hội võ tổng tông coi như là cùng vinh nhục, mọi người nhận biết một chút đi, giúp đỡ lẫn nhau. Tranh thủ cũng có thể nhận được một cái thành tích tốt, ít nhất sơn môn khác cũng vào không được.

Người trung niên họ La vừa nói, mười đệ tử trẻ tuổi phía sau tiến lên chào hỏi, mặc dù cũng là thế lực cấp hai, nhưng diện tích quốc thổ Hoắc La quốc là gấp mấy lần Thiên Vận quốc, cho nên có mười danh ngạch.

Mười người này cũng là chừng hai mươi tuổi, trong đó có cá nhân tu vi đạt đến Ngưng Mạch sơ kỳ, còn có một người đạt đến Ngưng Mạch trung kỳ, những người còn lại thì cũng là Luyện Cốt đỉnh phong.

Hoắc La quốc xếp hạng trước mấy đại quốc trong ba mươi sáu nước, đệ tử quốc nội cũng có một cỗ cảm giác về sự ưu việt nhàn nhạt, huống chi, tu vi của mấy người bọn họ vượt xa Thiên Vận quốc.

Sáu Luyện Cốt đỉnh phong, ba Ngưng Mạch sơ kỳ, còn có một Ngưng Mạch trung kỳ, đối lập với Thiên Vận quốc này, chỉ có một Luyện Cốt sơ kỳ, một Luyện Cốt trung kỳ, còn có ba Luyện Cốt đỉnh phong.

So sánh tu vi hoàn toàn kém xa, người trung niên họ La cười đến càng thêm rực rỡ, căn bản là cố ý khoe khoang.

Mấy thiên tài của Hoắc La quốc này, ánh mắt nhìn mấy người Lâm Minh cũng có một tia khinh thường nhàn nhạt, Chu Ngọc, Lương Long hai người nhướng mày, trong lòng kìm nén một cỗ tức giận, thiên tài luôn là tâm cao khí ngạo, không thể chịu được nhất đúng là kém người một bậc.

Lúc này, Lâm Minh lại sờ lên cằm, giống như đang suy tư cái gì đó.

- Hoắc La quốc à...

Hắn đang nhớ lại Thiên trì của Hoắc La quốc, Thiên Trì sơn ở Hoắc La quốc, có một loại thần thủy, nguyên khí thiên địa hàm chứa trong đó rất tinh khiết, đối với võ giả Hậu Thiên trở xuống có lợi thật lớn.

Ban đầu, kẻ đóng giả Cầm Tử Nha chính là dùng Thiên Trì sơn làm mồi, lừa gạt Lâm Minh ra khỏi Thất Huyền võ phủ, ngồi Thần Phong điêu bay đi Nam Cương, làm hại hắn thiếu chút nữa chết.

Nghĩ tới đây, Lâm Minh ngẩng đầu đánh giá thanh niên Ngưng Mạch trung kỳ kia, trên mặt của đối phương, rõ ràng mang theo một cỗ ngạo khí, hắn quả thật có tư cách kiêu ngạo, Ngưng Mạch trung kỳ hai mươi mốt tuổi, thả vào tổng tông Thất Huyền cốc cũng vô cùng không kém.

Hoắc La quốc bằng vào Thiên trì, hơn nữa diện tích quốc thổ lớn, tài nguyên phong phú, môn hạ đệ tử hưởng thụ tài nguyên so sánh với Thiên Vận quốc nhiều hơn một đoạn, tu vi cao một chút chẳng có gì lạ.

- Thanh niên Ngưng Mạch trung kỳ này, khẳng định đã ngâm qua Thiên trì.

Trong lòng Lâm Minh suy đoán, hắn không một chút để ý tới tia khinh thường nhàn nhạt trong ánh mắt đối phương kia, ngược lại đánh giá từ trên xuống dưới, phảng phất giống như đang nhìn một con mồi ngon miệng.

Lâm Minh đã sớm nhìn thấu mâu thuẫn của Cầm Tử Nha cùng người trung niên họ La, người trung niên họ La là khẩu phật tâm xà, mà Cầm Tử Nha căn bản là lười phản ứng đối phương, giữa hai người sợ rằng oán hận chất chứa đã lâu.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Lâm Minh nổi lên một cái độ cong không thể nhìn rõ, chân nguyên truyền âm nói với Cầm Tử Nha cái gì đó.

Cầm Tử Nha vốn cũng đã ngồi xuống nhập định, chuẩn bị hoàn toàn không thấy người trung niên họ La đang khoe khoang, nghe được Lâm Minh chân nguyên truyền âm, hắn mở hai mắt ra nhìn về phía Lâm Minh, mặt lộ vẻ cổ quái.

Tiểu tử này, đủ âm trầm.

- Ở bên trong hội võ tổng tông, ba mươi sáu nước chúng ta bị vây vào yếu thế, mọi người nên giúp đỡ lẫn nhau, nhất trí đối ngoại nha, Hoắc La quốc cùng Thiên Vận quốc là quốc gia huynh đệ, đến lúc đó sẽ được phân vào một tổ, mọi người đụng phải ở trên trận tỷ võ, phải hạ thủ lưu tình, chớ tổn thương người, trận tiếp theo liền đánh không tốt.

Người trung niên họ La đắc ý nói, ý tứ của hắn tự nhiên là để cho đệ tử Hoắc La quốc hạ thủ lưu tình, chớ tổn thương đệ tử Thiên Vận quốc.

Lúc này, Cầm Tử Nha tiếp lời, nói:

- Ừm, hẳn là hạ thủ lưu tình, Lâm Minh, Lăng Sâm, đến lúc đó đừng nặng tay, làm cho người khác bị thương sẽ không tốt, biết không?

- Vâng, phủ chủ, ta sẽ biết điểm dừng.

Lâm Minh cười híp mắt đáp, mà Lăng Sâm còn không rõ ràng tình huống, sửng sốt một chút, đần độn gật đầu.

Cầm Tử Nha vừa nói như thế, người trung niên họ La buồn bực, có ý gì? Lúc nào đến phiên các ngươi hạ thủ lưu tình?

Mười đệ tử hắn mang theo cũng khó chịu, sẽ biết điểm dừng? Làm người ta bị thương sẽ không tốt? Các ngươi cũng xứng nói cái này? Hơn nữa nụ cười của Lâm Minh, thấy thế nào cũng cảm thấy nó vô sỉ, đến lúc đó đánh các ngươi tìm không ra bắc, xem ngươi còn có thể cười được không.

- Hắc hắc, lão Cầm, rất có lòng tin đối với đệ tử của ngươi sao?

Người trung niên họ La ngoài cười nhưng trong không cười nói, trong ngôn ngữ tràn ngập ý tứ châm chọc.

- Cũng được, lần này ta mang đến mấy đệ tử, có mấy người thực lực cũng không tệ lắm, chiến đấu vượt cấp không có vấn đề.

- Nga, phải không? Là người nào?

Người trung niên họ La cười híp mắt nghe Cầm Tử Nha nói ẩu nói tả, nghĩ thầm, khoác lác đi a, khoác lác đi a, đến lúc đó ta một câu nói vạch trần ngươi, xem ngươi còn khoác lác cái gì.

- Ừm... Tỷ như Lâm Minh.

Cầm Tử Nha vừa nói vừa chỉ chỉ Lâm Minh, nói:

- Đừng xem Lâm Minh chỉ có tu vi Luyện Cốt đỉnh phong, nếu như là đối phó với võ giả Ngưng Mạch trung kỳ, vẫn là hoàn toàn không có vấn đề.

Cầm Tử Nha vừa dứt lời, thanh niên Ngưng Mạch trung kỳ đến từ Hoắc La quốc hừ lạnh một tiếng:

- Phải không? Ta đây cũng muốn lãnh giáo một chút.

Lúc hai phủ chủ nói chuyện với nhau, chen vào nói lộ ra vẻ có chút không lễ phép, nhưng là đối phương điểm ra tu vi Ngưng Mạch trung kỳ, rõ ràng chính là hướng về chính mình, có thể nhẫn sao, không thể nhẫn?

- Không vội, một lát nữa Hoắc La quốc cùng Thiên Vận quốc cũng sẽ chạm mặt, Lâm Minh, biết điểm dừng a, đừng ảnh hưởng tới tranh tài phía sau, tổn thương hòa khí.

Cầm Tử Nha thong thả ung dung nói ra lời nói tức chết người không đền mạng, thanh niên Ngưng Mạch kỳ kia chính là đang ở tuổi nhiệt huyết khí thịnh, lại là một đường mang theo hào quang thiên tài lớn lên, tại sao có thể dễ dàng tha thứ vũ nhục cùng khiêu khích như vậy.

Hắn trực tiếp tiến lên trước một bước, lạnh lùng nói:

- Lâm Minh đúng không, Vương Vũ người Hoắc La quốc, hiện tại chúng ta có thể so sánh với nhau một chút a!

Lâm Minh chẳng qua là cười cười, không nói chuyện, người trung niên họ La khoát tay chặn lại, ngăn Vương Vũ vọng động lại, ở trong quảng trường chật chội này, tự nhiên không thể nào tỷ võ.

Hắn cười hắc hắc nói:

- Cầm phủ chủ còn có vị tiểu huynh đệ này cũng rất có tự tin a, nếu là các ngươi không thắng được vậy thì làm như thế nào?

- Cái này... Ha hả.

Cầm Tử Nha chẳng qua là cười cười, không nói chuyện.

Lúc này, Lâm Minh tiếp lời nói:

- Không thắng được, ta tặng các ngươi một bảo khí nhân giai thượng phẩm.

Người trung niên họ La cười lạnh một tiếng, không có nói tiếp, bảo khí nhân giai thượng phẩm tốt cùng bảo khí nhân giai thượng phẩm kém khác biệt thật lớn, hắn lường trước Lâm Minh cũng sẽ không lấy ra đồ gì tốt, nếu là bảo khí nhân giai thượng phẩm thứ đẳng, hắn căn bản nhìn không thuận mắt.

Lâm Minh lại nói:

- Lại thêm một viên Bích Linh đan cùng một lọ Tịnh Thể Linh Dịch?

Bích Linh đan cùng Tịnh Thể Linh Dịch này tự nhiên là sau khi đánh bại Lăng Sâm cùng Thác Khổ, Cầm Tử Nha thưởng cho hắn, luôn luôn không có sử.

Lâm Minh nói như vậy, Vương Vũ cũng là động dung, Bích Linh đan cùng Tịnh Thể Linh Dịch có tác dụng không nhỏ đối với hắn, lúc này hắn đáp ứng nói:

- Tốt, nói lời giữ lời!

- Đương nhiên, ta có thể thề với võ đạo chi tâm! Tuy nhiên... Nếu ta thắng thì sao?

Lâm Minh nói tới đây, lời nói xoay chuyển, làm nền nhiều như vậy, đuôi hồ ly của hắn cũng lộ ra, lừa dối người khác cùng hắn đánh cuộc, quản gia thua bởi hắn chuyện như vậy, Lâm Minh đã là quen việc dễ làm.

- Ngươi nói muốn thế nào?

Vương Vũ cười lạnh nói, hắn căn bản không nghĩ rằng chính mình sẽ thất bại.

- Đơn giản, nếu ta thắng, Thiên trì của Hoắc La quốc các ngươi cho ta mượn ngâm mấy lần là được.