Phong Huyền Bát Âm!

Một đôi bàn tay trắng nõn của Cầm Vô Tâm vượt qua bắt dây cầm, tiếng đàn đột nhiên trở nên thê lương, giống như xé rách cẩm bạch.

Tám đạo tiếng đàn bất đồng bay vụt đi ra ngoài trong cùng một thời gian, những âm thanh này cũng không phải là một mình công kích, mà là có liên lạc kỳ diệu với nhau, thanh âm có thể hài hòa, có thể quấy nhiễu, có thể phản xạ mà tạo thành hồi âm, các loại biến hóa phức tạp, ở bên trong tám đạo âm phù không ngừng biến hóa, sát cơ trùng trùng điệp điệp ẩn chứa trong đó, mà vô hình vô chất!

Công kích như vậy, là lan đau tiên Cầm Vô Tâm sử dụng ở hội võ lần này, đối thủ gặp phải lúc trước chỉ dùng mấy đạo thanh âm liền đủ để đánh bại.

Phong Huyền Bát Âm!

Các thiếu nữ Cầm tông thấy Cầm Vô Tâm thi triển ra một chiêu này, một đám thần sắc kích động, đây cũng là tuyệt học ẩn giấu của Cầm tông, công pháp trọng yếu trong công pháp trọng yếu!

Cấp bậc công pháp như vậy, các nàng tự nhiên là vô duyên học tập, trên thực tế coi thiên phú của bọn nàng, cho dù miễn cưỡng học tập cũng là lãng phí thời gian một cách vô ích, không bằng không học.

Phong Huyền Bát Âm này chính là phương pháp công kích do tổ sư Cầm tông tìm được ở trong một chỗ di tích cổ, uy lực vô cùng cường đại, hôm nay thấy Cầm Vô Tâm thi triển, một đám thiếu nữ Cầm tông cũng là mở to hai mắt nhìn, dựng hai lỗ tai lên, e sợ cho bỏ lỡ một chi tiết nào đó.

Các nàng cho rằng, Cầm Vô Tâm thiên phú bậc nào, thi triển ra Phong Huyền Bát Âm, uy lực khó có thể tưởng tượng, nếu như bị đối thủ cường công, không có cơ hội dùng đến cùng là thôi, một khi dùng đến, quả nhiên là quét ngang hết thảy.

- Phong Huyền Bát Âm cũng dùng, Vô Tâm lần này thật sự là gặp phải đối thủ.

Lão ẩu Cầm tông sắc mặt ngưng trọng, tiểu tử gọi là Lâm Minh quá khó khăn để đối phó rồi, thế nhưng có thể nhìn thấu quỹ tích của thanh âm công kích, tuy nhiên Phong Huyền Bát Âm này thay đổi thất thường, huyền cơ khắp nơi, chính mình lúc còn trẻ, không biết dùng bộ Phong Huyền Bát Âm này để đánh bại bao nhiêu cao thủ.

- Vô Tâm đã luyện được bảy thành hỏa hầu của Phong Huyền Bát Âm, ta xem tiểu tử này làm sao ngăn chặn!

Nghĩ như vậy, trên mặt lão ẩu lộ ra nụ cười lạnh lùng.

Lúc này trong lòng Lâm Minh yên lặng một mảnh, hắn đã thông qua Phong chi ý cảnh cảm nhận được bát trọng sát ý ẩn nấp tại trong hư không.

Phong Huyền Bát Âm mặc dù vô cùng huyền diệu, nhưng tên chiêu thức cũng không có khả năng mở chữ “gió”, chỉ cần là không thể rời bỏ không khí truyền lại, Lâm Minh là có thể thông qua Phong chi ý cảnh nắm chắc đủ loại biến hóa của âm phù.

Một khắc kia, Lâm Minh nhắm hai mắt lại, đối mặt với thanh âm công kích, thị giác đã mất đi ý nghĩa. Thậm chí thính giác cũng không cần dùng nữa. Bởi vì lúc nghe được tiếng đàn, công kích tựu đã đến.

Ở Không Linh võ ý phụ trợ, trong nháy mắt Lâm Minh liền tiến vào trạng thái Không Minh quên mình, linh hồn lực cường đại mênh mông tứ tán ra như bạch tuộc.

Lúc này Lâm Minh đã chặt đứt ngũ giác, mất đi nghe nhìn hỗn loạn, cảm giác linh hồn của Lâm Minh nhạy cảm đến trình độ khủng bố. Một chút ít khí tức ba động chung quanh, đều bị hắn nắm trong tay.

Tám đạo âm phù, bị Lâm Minh bắt một tia không lọt.

Đạo âm phù thứ nhất!

Tần số chấn động chậm chạp, trầm thấp giống như sóng biển.

Đạo âm phù thứ hai!

Tần số chấn động hơi mau, trong trẻo giống như chim hót.

Đạo âm phù thứ ba!

Chấn động rất nhỏ, khó có thể phát hiện. Như âm thanh của tiếng côn trùng rên rỉ.

Đạo âm phù thứ tư!

Chấn động mãnh liệt, thanh âm kinh khủng như động đất núi lở!

...

Đạo âm phù thứ tám!

Chấn động mãnh liệt, mà tần số cực nhanh, giống như bình bạc chợt phá, đao khắc lên mặt băng.

Tám đạo âm phù này, đều không giống nhau, trong lúc đụng nhau, cộng hưởng, phản xạ, biến hóa vô cùng!

Tần số bất đồng, chấn động cường độ bất đồng.

Một ít thời gian, trong lòng Lâm Minh đột nhiên minh ngộ, nguyên lai trong chấn động hàm chứa pháp tắc như vậy!

Trong nháy mắt tám mũi nhọn ra ngoài!

Mỗi một thương cũng hàm chứa tần số bất đồng, cường độ chân nguyên chấn động bất đồng, nhất nhất đối ứng cùng tám đạo âm phù!

Phốc phốc phốc phốc phốc phốc phốc phốc!

Cùng một thời gian, tám chỗ vang nhỏ bên trong hư không, mỗi một cái thanh âm cũng vô cùng nhỏ, phảng phất giống như bắn pháo hoa ra.

Cùng tiếng va chạm chói tai lần đầu tiên kia hoàn toàn bất đồng.

Cái gì!?

Võ giả chung quanh kinh ngạc há to miệng, hơn nữa những thiếu nữ Cầm tông đã rõ ràng về uy lực Phong Huyền Bát Âm, vẻ mặt lại càng không thể tin, Lâm Minh chẳng qua là đánh bại Cầm Vô Tâm thì các nàng cũng sẽ không giật mình, dù sao Lâm Minh chính là ngay cả Khương Lan Kiếm cũng đánh bại.

Song hiện tại, Lâm Minh cùng một thời gian xuất ra liên tục tám thương, gọn gàng phá giải Phong Huyền Bát Âm, lại vượt ra khỏi phạm vi hiểu của các nàng.

Tám đạo âm phù này thay đổi thất thường, là công pháp phát hiện trong di tích cổ, há lại dễ dàng có thể phá giải như vậy.

Phản ứng kịch liệt nhất, vẫn là tông chủ Cầm tông, lão ẩu tuổi đã hơn hai trăm biến sắc tại chỗ, trực tiếp đứng lên.

- Không thể nào!

Tông chủ Cầm tông nhãn lực bậc nào, võ giả bình thường chỉ biết là Lâm Minh phá giải Phong Huyền Bát Âm, nhưng không biết quá trình phá giải cụ thể, nhưng là tông chủ Cầm tông lại thấy rất rõ ràng trọn quá trình này!

Lâm Minh đâm ra tám thương, mỗi một thương ẩn chứa chân nguyên cũng không giống nhau, vừa lúc đối ứng cùng tám đạo âm phù!

Nhưng là ngay cả tông chủ Cầm tông cũng không biết Lâm Minh đến tột cùng vận dụng thủ pháp gì, để cho một đạo chân nguyên, vừa lúc triệt tiêu mất đi một cái âm phù, thanh âm không tràn ra ngoài một chút nào, phát ra tiếng vang nhỏ như thế, quả thực giống như là để cho tiếng đàn của Cầm Vô Tâm hư không tiêu thất vậy.

- Tiểu tử này, trong nháy mắt đó khẳng định cảm ứng được huyền cơ gì đó! Hắn rõ ràng là lần đầu tiên gặp phải Phong Huyền Bát Âm, làm sao có thể hiểu được loại này! Một chiêu phá công pháp trọng yếu của Cầm tông ta, làm sao có thể?

Tông chủ Cầm tông cảm giác không cách nào tiếp nhận sự thật này, Phong Huyền Bát Âm là công pháp đỉnh cấp nhất Cầm tông, bị một thiếu niên mười sáu tuổi một chiêu phá vỡ, quả thực giống như là tín niệm sụp đổ.

Mấy trưởng lão chung quanh thấy tông chủ Cầm tông phản ứng kịch liệt như vậy, cũng không biết bởi vì sao, bọn họ cũng không hiểu âm luật, cũng không biết huyền diệu của chấn động.

- Cầm tông chủ, chuyện gì khiến cho ngươi thất thố như thế?

Sử Tông Thiên chậm rãi hỏi.

Tông chủ Cầm tông mặt trầm như nước, cắn răng ngồi xuống, lại chưa trả lời, nàng không muốn khen ngợi ngộ tính của Lâm Minh, như vậy tương đương với đánh mất thể diện của Cầm tông.

Sử Tông Thiên khẽ mỉm cười, mặc dù không biết huyền diệu của âm luật, nhưng hắn cũng đại khái có thể đoán được Cầm tông chủ đang kinh ngạc cái gì, tiểu tử này, có thể làm cho lão thái bà này thất thố thành cái bộ dáng này chính là không dễ dàng.

Càng ngày càng có ý tứ.

Trên lôi đài, Cầm Vô Tâm rốt cuộc mất đi vẻ mặt vân đạm phong khinh thường ngày, chân nguyên nàng quán chú trong đó, không có người nào hiểu rõ là vừa mới xảy ra cái gì hơn so sánh với nàng.

Chân nguyên của Lâm Minh đang chấn động, hắn đâm ra tám thương kia, mỗi một thương ẩn chứa cường độ chân nguyên chấn động cùng tần số chấn động cũng không giống nhau, vừa lúc có thể làm biến mất tiếng đàn của nàng!

Hắn đến tột cùng là làm sao làm được cái này?

Lông mi Cầm Vô Tâm khe khẽ lay động. Nàng vươn tay sờ cầm, nhưng là bàn tay đi tới một nửa, lại ngừng lại nửa đường, nàng phát hiện hai mắt Lâm Minh nhắm nghiền đứng ở tại chỗ, đối với hết thảy chung quanh cũng hoàn toàn chưa tỉnh, phảng phất giống như tiến vào trạng thái kỳ dị nào đó.

Ngộ đạo?

Võ giả đột nhiên hiểu thấu pháp tắc nào đó, rất có thể tiến vào trạng thái ngộ đạo, trong thời gian ngắn ngủi mười mấy tức. Tu vi, linh hồn lực, ý cảnh lĩnh ngộ tự thân đều có thể nhận được tăng trưởng lớn mạnh vượt bậc!

Loại này là một loại trạng thái cực kỳ kỳ diệu, chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu, rất nhiều cao thủ tu luyện tới Tiên Thiên, thậm chí cảnh giới Toàn Đan, cũng không từng trải qua một lần ngộ đạo.

Cầm Vô Tâm vô cùng rõ ràng trạng thái này như thế nào, là bởi vì nàng cũng từng trải qua, dưới một lần cơ duyên xảo hợp, nàng lịch lãm Cầm tâm ở bên trong u cốc. Sau khi tĩnh tọa ba ngày ba đêm đột nhiên tiến vào trạng thái ngộ đạo, sau khi tỉnh lại, Cầm tâm đại thành!

Mười tám tuổi Cầm tâm đại thành. Ở trong lịch sử cả Cầm tông cũng là có thể đếm được trên đầu ngón tay, nếu không, nàng cũng không dùng được Phong Huyền Bát Âm.

Ngộ đạo là trạng thái tất cả võ giả tha thiết ước mơ, nó có thể phát sinh tùy thời tùy chỗ, một khi bị cắt đứt thì loại trạng thái này cũng sẽ ngưng hẳn.

Cầm Vô Tâm do dự một chút, thu tay về, lẳng lặng chờ đợi Lâm Minh kết thúc ngộ đạo của hắn.

Trong nội tâm nàng khẽ thở dài một cái, cơ duyên cùng thiên phú của thiếu niên này thật sự làm cho người ta ghen tị, vốn là thực lực cường đại đến loại trình độ này, thế nhưng lại ngộ đạo ở trong chiến đấu, sợ rằng Khương Bạc Vân cùng Mộc Cổ Bặc Vực cũng khó mà áp chế hắn được.

Lần này Lâm Minh ngộ đạo, nơi phát ra lý giải đối với chấn động pháp tắc, thanh âm chẳng qua là một loại chấn động, mà chấn động là căn nguyên của thanh âm.

Đệ tử Cầm tông tinh thông âm luật, nhưng chẳng qua là tinh thông âm luật mà thôi, phía trên lý giải về chấn động, bọn họ xa không bằng Lâm Minh.

Nghiên cứu tinh chất của Luyện Lực Như Tơ thời gian dài như thế, Lâm Minh đã mơ hồ đụng chạm đến căn nguyên của chấn động, cũng chính là cái gọi là Chấn Động ý cảnh, mới vừa trải qua Phong Huyền Bát Âm của Cầm Vô Tâm dẫn dắt, Lâm Minh đột nhiên minh ngộ!

Quy tắc vận dụng, để cho Lâm Minh nắm trong tay cường độ chân nguyên cùng tần số chấn động vô cùng hoàn mỹ, trong nháy mắt Phong Huyền Bát Âm mất đi. Thanh âm trực tiếp biến mất, cho nên sau khi đụng nhau mới vang lên nhẹ như vậy, nếu không sẽ giống như lần đầu tiên đụng nhau vậy, năng lượng thanh âm bột phát, phát ra âm thanh chói tai.

- Thì ra là như vậy, làm tần số chấn động giống nhau, lúc phương hướng chấn động hoàn toàn ngược lại, chấn động sẽ chồng lên, trở nên mạnh hơn.

Trong lòng Lâm Minh tự nói, chân nguyên chấn động trong cơ thể chồng ở chung một chỗ, ở bên trong phân hóa vô hình, mỗi một đạo chân nguyên chấn động chia ra làm hai, năm ngàn cỗ biến thành một vạn cỗ!

- Bỗng nhiên!

Lâm Minh đột nhiên mở hai mắt ra, trong lúc nhất thời trong tầm mắt của hắn phảng phất có lôi điện chớp động!

Chính là trạng thái ngộ đạo mười tức thời gian, để cho linh hồn lực của hắn đã cao hơn một cái bậc thang, chân nguyên cũng tăng trưởng trên phạm vi lớn, tu vi Luyện Cốt đỉnh cao hoàn toàn tràn ra ngoài! Bắt đầu lưu động trong kinh mạch bản thân!

Kinh mạch toàn thân của Lâm Minh, ngay từ lúc hấp thu Tử Giao Thần Lôi, dưới cơ duyên xảo hợp cũng đã thông suốt toàn bộ, chỉ là bởi vì Mục Thiên Vũ khuyên bảo, Lâm Minh đả thông kinh mạch dựa vào lôi đình lực, mà cũng không phải là chân nguyên bản thân, nếu như lúc đó đột phá Ngưng Mạch kỳ thì sẽ đưa đến căn cơ không ổn định.

Cho nên Lâm Minh mới không có mạnh mẽ đột phá, mà muốn đợi đến chân nguyên Luyện Cốt kỳ tích lũy đến khi đủ để tự nhiên tràn đầy đi ra ngoài, tự phát chảy vào bên trong kinh mạch, như vậy căn cơ mới vững chắc nhất.

Bởi vì áp chế chân nguyên xuống, không chảy vào kinh thân thể, cho nên bao gồm cả Cầm Tử Nha ở bên trong mọi người, cũng không có chú ý tới kinh mạch Lâm Minh thật ra thì đã sớm thông suốt.

Hiện tại, chân nguyên rốt cuộc tràn đầy, chỉ cần cho Lâm Minh ngồi xuống cả đêm, có thể củng cố cảnh giới, chính thức bước vào Ngưng Mạch sơ kỳ!

- Tiểu tử này... Thật giống như đột phá?

Sử Tông Thiên cả kinh có thể không phải chuyện đùa, võ giả Ngưng Mạch kỳ vừa tròn mười sáu tuổi, đặt ở Thần Hoàng đảo cũng là lông phượng và sừng lân!

- Đột phá? Hừ, chẳng qua là chân nguyên đạt đến Luyện Cốt tràn đầy, Luyện Cốt cùng Ngưng Mạch kỳ còn có một bình cảnh không lớn không nhỏ, phải để kinh mạch thông suốt mới được, lại nhanh như vậy?

Lão ẩu Cầm tông bĩu môi, trên người Lâm Minh phát sinh kỳ tích càng nhiều, nàng lại càng khó chịu.