Vũ Cực Thiên Hạ

Chương363: Thể chất đặc thù



Chu Tiểu Liên đập mạnh lên vòng sáng bảo hộ, đập mạnh xuống đất, trong lúc nhất thời thất điên bát đảo, mặt xám mày tro.

Người xem đều há hốc miệng, không biết nên nói gì cho tốt, chiến đấu còn có kiểu đánh như vậy? Chộp lấy cánh tay người khác, sau khi chế trụ hành động đối phương, sau đó lại dần cho một trận.

- Ta không nhìn lầm chứ, ai nói cho ta biết đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Rõ ràng ta thấy Lâm Minh ở trong lôi điện của Chu Tiểu Liên, làm sao một chút chuyện cũng không có?

Một tên đệ tử hỏi đúng vào vấn đề mấu chốt.

Không ai có thể trả lời cho hắn, này đã vượt qua phạm vi lý giải của bọn họ.

- Chỉ dùng mười hô hấp đã đánh bại Chu Tiểu Liên, chênh lệch quá lớn!

- Không kỳ quái, không biết vì sao, lôi đình lực của Chu Tiểu Liên đối với Lâm Minh không có hiệu quả, Chu Tiêu Liên là võ giả Lôi hệ, lôi điện là thủ đoạn công kích duy nhất của nàng, một khi điểm này bị bóp chết, Chu Tiểu Liên cũng không còn sức phản kháng.

Lúc này sắc mặt võ giả Lôi Cực tông vô cùng khó coi, miễn dịch lôi điện? Người như vậy bọn họ làm sao đánh? Không phải là tùy ý để cho người ta xâm lược sao? Nhìn Chu Tiểu Liên thê thảm như vậy liền thấy rõ ràng rồi.

Bởi vì võ giả Lôi hệ quá thưa thớt, sức chiến đấu lại có chút ưu thế, cho nên trong thâm tâm, hoặc nhiều hoặc ít có chút cảm giác ưu việt, bây giờ lại xuất hiện một người hoàn toàn không để bọn họ vào mắt, căn bản không thể chấp nhận nổi.

Lôi Chấn Tử, Chu Liệt vẻ mặt bình tĩnh hỏi Lôi Kinh Thiên:

- Chưởng môn sư bá, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vì sao tiểu tử này có thể miễn dịch lôi điện?

Lôi Kinh Thiên nhíu mày, trầm ngâm một lát mới chậm rãi nói:

- Không phải hắn có thể miễn dịch lôi điện, mà có thể miễn dịch lôi điện của Tiểu Liên, nói cách khác, Tiểu Liên tu vi không đủ, nếu như thực lực mạnh hơn hắn, thì hắn không chống đỡ. Vừa rồi ta cẩn thận quan sát lôi điện Tiểu Liên phóng ra, sau khi chìm vào trong người Lâm Minh, dường như bị hấp thu hết.

- Điều này sao có thể?

- Sự thật là thế, đây là một loại thể chất đặc thù, thiên hạ to lớn, vĩnh viễn không phải chúng ta có thể tưởng tượng, xuất hiện một ít thể chất kỳ dị cũng chẳng có gì lạ, ví như Mục Thiên Vũ và Mục Băng Vân phân biệt là Hỏa Linh thể chất và Băng Linh thể chất. Lôi Cực tông chúng ta trăm năm trước cũng xuất hiện Lôi Cương thể chất...

Lôi Kinh Thiên có chút tiếc hận nói, thiên tài có loại thể chất đặc thù này lại không phải là đệ tử của Lôi Cực tông bọn họ, đúng là rất đáng tiếc.

Sau khi Lôi Kinh Thiên nói xong lời này. Một nam nhân trẻ tuổi đứng sau hắn lông mày giật giật, hai mắt như điện quang khóa chặt Lâm Minh:

- Càng ngày càng thú vị!

- Vô Cực, không nên khinh địch.

Lôi Kinh Thiên dùng chân nguyên truyền âm nói.

- Ta không có khinh thị hắn.

Nam nhân trẻ tuổi tên Vô Cực sắc mặt tái nhợt một cách dị thường, giữa hai lông mày hắn có một đạo ấn ký mờ nhạt, giống như một cái ngà voi bị cắt đứt:

- Hắn đúng là có tư cách làm đối thủ của ta, chỉ là chờ khi hắn đạt tới Hậu Thiên...

Ở trên quảng trường, Chu Tiểu Liên cắn môi đứng lên, đưa tay quệt quệt máu tươi trên miệng. Nhìn bàn tay đỏ máu, nàng gần như không thể tin, mình lại bị người ta đánh cho hộc máu?

Từ nhỏ, vì thiên phú quá tốt mà được mấy lão quái nâng niu trong lòng bàn tay như nâng trứng, Chu Tiểu Liên chưa bao giờ bị ngược đãi như vậy, một quyền thật cứng rắn dứt khoát, không chút thương hương tiếc ngọc, đánh cho nội tạng nàng bị thương mấy chỗ.

Trong lúc nhất thời, ủy khuất và phẫn hận dấy lên, Chu Tiểu Liên ánh mắt ngập nước chớp động...

Thiên phú của mình tuy rằng tốt, nhưng mà công pháp hoàn toàn bị Lâm Minh khắc chế, lôi đình lực đối với Lâm Minh vô dụng, lại bị Lâm Minh tiếp cận, kết quả trước mặt hắn, nàng giống như một cô bé, không hề có sức phản kháng.

- Ngươi tên hỗn đản này!

Chu Tiểu Liên cắn răng ngà, khàn khàn quát lên.

Lâm Minh thờ ơ lạnh nhạt, hắn để ý lão già của Lôi Cực tông sắc mặt chỉ khó chơi một chút, nhưng cũng không đứng ra bao che khuyết điểm, xem ra sư phụ cưng chiều Chu Tiểu Liên cũng không trình diện.

- Lúc ngươi đối đãi với người khác độc ác như vậy, cũng nên nghĩ tới sẽ có một ngày có người khác đối đãi với ngươi như thế, còn muốn đánh nữa sao?

Lâm Minh lạnh lùng nói.

Chu Tiểu Liên nổi giận, khuôn mặt đỏ rực, nàng biết nếu tiếp tục đánh thì không có khả năng thắng được Lâm Minh, nhưng nàng lại không thể cứ vậy chịu thua.

- Tiểu Liên, thua chính là thua, xuống dưới đi!

Ở khu vực Lôi Cực tông, Lôi Chấn Tử Chu Liệt mở miệng nói, hắn là đường huynh Chu Tiểu Liên.

Chu Tiểu Liên giậm giậm chân, xoay người xuống đài.

- Đừng quên ước định lúc trước, nhớ rõ nói cho ta biết rốt cuộc là ai cố ý nhằm vào ta.

Lâm Minh dùng chân nguyên truyền âm nói.

- Ta sẽ hỏi!

Chu Tiểu Liên nghiến răng nghiến lợi bỏ lại những lời này, oán hận nói.

Đệ tử Ngũ Hành Vực lập tức nhao nhao nghị luận.

- Chu Tiểu Liên cũng bị đánh bại, tên Lâm Minh này có thật mười sáu tuổi?

- Chu Tiểu Liên bị khắc chế, trận chiến này nhìn không ra sâu cạn của Lâm Minh, phải tìm một võ giả không phải Lôi hệ đi lên mới thử được thực lực chân chính của Lâm Minh, Kim Việt, không bằng ngươi đi lên thử xem thực lực của hắn thế nào?

Nam nhân được gọi là Kim Việt đến từ Kim Chung sơn, rất nhiều võ giả sau khi thành danh, sẽ căn cứ theo vũ khí hoặc là công pháp tự khai sáng dòng họ, khai sáng một lưu phái hoặc gia tộc cho mình, ví như Cầm tông tổ sư gia của Thất Huyền cốc lấy chữ “Cầm” làm họ, Ngũ Hành Vực thất tông, cũng có không ít võ giả lấy thuộc tính bản thân làm họ, như Hỏa Dương công chúa Hỏa Như Yên, Kim Việt cũng vậy, hắn ở trong đệ tử thiên tài Kim Chung sơn cũng là nhân vật khá nổi danh, cũng là đệ nhất nhân trong dưới Hậu Thiên kỳ của Kim Chung sơn.

- Ta? Vì sao ta phải đi?

Kim Việt hỏi lại.

- Hắc hắc, Ngũ Hành Vực thất tông chúng ta nhất mạch tương liên, tự nhiên cùng tiên cùng lui, ngươi không phải sợ chứ?

- Ngươi không cần cùng với họ khích bác ta, không bằng thì tự ngươi đi lên đi, ngươi cũng không phải tu Lôi hệ, tự nhiên có thể thử thực lực chân chính của hắn, sao nào?

Kim Việt cười tựa như không cười nói.

Lâm Minh với Chu Tiểu Liên chiến một trận, quả thật không nhìn ra thực lực của hắn, nhưng mà có thể đoán được một vài điểm, Kim Việt cho rằng Lâm Minh rất có thể có thực lực khiêu chiến đệ tử hạch tâm Hậu Thiên sơ kỳ!

Kim Việt tuy rằng được cho là đệ nhất nhân dưới Hậu Thiên kỳ, lại là đệ tử thân truyền, nhưng so với đệ tử hạch tâm bước vào Hậu Thiên kỳ vẫn có chênh lệch rất lớn, đi lên đánh với Lâm Minh một trận chẳng khác nào tìm rắc rối cho mình, Kim Việt không thể làm đá lót chân cho những thiên tài kia, hơn nữa đối phương mới mười sáu tuổi, thua thì rất dọa người.

Tên kia bị Kim Việt nói cho nghẹn họng, ngượng ngùng không nói được lời nào, thực lực của hắn không bằng Kim Việt, biết rõ thua mà còn lên, chỉ có là tên ngốc mới vậy.

Sau khi Lâm Minh với Chu Tiểu Liên chiến một trận, các đệ tử Ngũ Hành Vực lục tông tu vi dưới Hậu Thiên kỳ đều mất hứng luận bàn, bọn họ vốn muốn hợp sức đánh cho đệ tử Ngưng Mạch kỳ của Thần Hoàng đảo không còn một mảnh giáp, nhưng bây giờ chỉ có mỗi Lâm Minh đã giống như một ngọn núi lớn chắn trước mặt, căn bản không thể vượt qua.

Đối mặt với Lâm Minh, bọn họ thậm chí ngay cả dũng khí xa luân chiến cũng không có, tu vi dưới Hậu Thiên, đừng mơ tưởng thắng hắn.

Không thắng được Lâm Minh, cho dù bọn họ thắng những đệ tử Ngưng Mạch khác của Thần Hoàng đảo cũng không còn ý nghĩa gì.

Mã Tuấn Huy lúc trước bị Lâm Minh chặn họng, cổ họng đăng đắng, vừa rồi lúc hắn giao thủ với Lâm Minh, không bị đánh cho tàn tật đã xem như may mắn, may mà một thương kia của Lâm Minh chưa đánh ra toàn lực, nếu không mình không tránh được một kiếp.

Nghĩ lại lúc trước mình còn thề độc trả thù, Mã Tuấn Huy cảm thấy trong lòng sợ hãi, nếu không nhìn thấy thực lực chân chính của hắn mà tìm tới cửa, vậy hậu quả gì hắn không thể tưởng tượng nổi, tên Lâm Minh này căn bản không phải là người bình thường.

Đệ tử Ngưng Mạch kỳ không dám xuất trướng, vậy cũng chỉ có đệ tử Hậu Thiên kỳ đi lên, một tên đại hán thân cao tám xích nhảy lên quảng trường, xuồng xã nói:

- Hậu Thổ tông - Thạch Hám Sơn, mười chín tuổi, mời chư vị tuấn kiệt Thần Hoàng đảo đối chiến, xin chỉ giáo!

Thời điểm Thạch Hám Sơn nói chuyện, kỳ thật ánh mắt luôn luôn nhìn về phía Lâm Minh, trong lòng hắn rất muốn cùng Lâm Minh giao thủ, nhưng mà lại không thể nói thẳng ra, Hậu Thiên kỳ khiêu chiến Ngưng Mạch kỳ, mà lại còn kém mình ba tuổi, thật sự có chút khó nói.

- Thạch Hám Sơn, đệ tử hạch tâm xếp hạng thứ hai trong Hậu Thổ tông, lũ người này, đúng là lấy nhiềukhi ít!

Đệ Tử Thần Hoàng đảo kêu lên bất bình.

- Ngưng Mạch kỳ không sánh được Lâm Minh, bọn họ bắt đầu nhảy ra Hậu Thiên kỳ, Thần Hoàng đảo chúng ta tổng cộng có bao nhiêu Hậu Thiên kỳ trong trẻ tuổi tuấn kiệt, làm sao ứng phó đây?

Trong thế hệ trẻ tuổi dưới hai mươi của Thần Hoàng đảo, tổng cộng có mười đệ tử thân truyền, hơn ba mươi đệ tử hạch tâm.

Trong đó mười danh đệ tử thân truyền, có bảy người đạt tới Hậu Thiên kỳ.

Hơn ba mươi đệ tử hạch tâm có tám người đạt tới Hậu Thiên kỳ, cộng hết chỉ có mười lăm người mà thôi.

Cũng không phải nói nhất định đệ tử thân truyền thực lực phải mạnh hơn đệ tử hạch tâm, hai người phân chia phải dựa vào thiên phú, không phải dựa vào thực lực.

Có một vài đệ tử thân truyền tuy rằng thiên phú không cao, nhưng vì tuổi nhỏ, thực lực lại rất xuất chúng, ví như Kim Việt của Kim Chung sơn, Chu Tiểu Liên của Lôi Cực tông.

Tình huống các tông Ngũ Hành Vực kém hơn Thần Hoàng đảomột chút, mỗi một tông môn có khoảng trên dưới mười Hậu Thiên kỳ trẻ tuổi, nhưng áu tông môn cộng hết lại tới sáu mươi người, xếp chồng lên nhau thì cũng đủ đè chết Thần Hoàng đảo.

Lấy nhiều khi ít, đệ tử Thần Hoàng đảo làm sao không bất bình?

Đồng dạng Mục Chiếu Hiên xếp hạng thứ hai ở đệ tử hạch tâm Thất Huyền cốc cũng hừ lạnh một tiếng, đứng lên muốn nghênh chiến, lại bị Tống Hiểu Duyệt xếp hạng thứ tư kéo lại:

- Chiếu Hiên sư tỷ, tên này để ta đối phó, bọn họ còn người lợi hại hơn vẫn chưa ra tay đâu, ngươi nên giữ trạng thái tốt nhất đối phó những tên kia, chiến đấu giữa các ngươi quan trọng hơn.

Ý nghĩa đệ tử hạch tâm xếp hạng thứ nhất thứ hai chiến đấu tất nhiên càng lớn hơn một chút, Mục Chiếu Hiên gật gật đầu:

- Tống sư muội, ngươi cẩn thận một chút, đệ tử Hậu Thổ tông lực phòng ngự rất mạnh, rất khó đối phó.

- Ừ, ta biết.

Tống Hiểu Duyệt nói xong đi lên quảng trường, thanh âm giòn tan nói:

- Thần Hoàng đảo - Tống Hiểu Duyệt, mười chín tuổi, tiến đến lãnh giáo!

Thạch Hám Sơn có chút tham lam liếc Tống Hiểu Duyệt một cái, trong lòng thầm nghĩ, Thần Hoàng đảo này đúng là nhiều mỹ nữ, trong mười đệ tử tám là nữ, hơn nữa từng người bộ dạng không tồi, không giống Hậu Thổ tông, căn bản giống như một cái miếu hòa thượng, ở Hậu Thổ tông ngây ngốc bốn năm năm, đi ra thấy heo mẹ cũng cảm thấy thuận mắt. Cho nên ánh mắt Thạch Hám Sơn không thể rời khỏi khuôn mặt và bộ ngực Tống Hiểu Duyệt mấy giây, không thể trách Thạch Hám Sơn hắn háo sắc, đây hoàn toàn là phản ứng của một nam nhân ngây ngốc trong miếu hòa thượng một thời gian lâu.

Tống Hiểu Duyệt sắc mặt lập tức trở nên khó coi.