Ca ca ca...

Tử Tinh chiến giáp trên thân Lam Tinh tự động biến mất, phù văn trên mặt cũng dần dần biến mất, dung mạo biến trở về thành thanh niên Yêu Tinh tộc tuấn mỹan đầu, chỉ là bởi vì trên mặt hắn dính đầy máu tươi, đứng lên có vài phần hương vị dữ tợn.

Lam Tinh cứ như vậy đối diện với Lâm Minh, trong ánh mắt mang theo một cỗ ngạo nghễ cùng chiến ý.

- Lam thiếu hiệp đạt được mười một thắng liên tiếp, chính thức đạt được điểm số giết chóc mười thắng liên tiếp, đồng thời đạt được hai cái điểm số đổ đấu với Hô Duyên La, xin hỏi Lam thiếu hiệp còn muốn tiếp tục chiến đấu hay không?

- Không!

Lam Tinh lắc lắc đầu:

- Ta muốn nghỉ ngơi một cái canh giờ, rồi sau đó bắt đầu tràng chiến đấu thứ mười hai.

Ở thời điểm mọi người đều nghĩ Lam Tinh sẽ chiến ngay, một hơi hoàn thành mười hai thắng liên tiếp, hắn lại nói ra lời này khiến mọi người cảm thấy ngoài ý muốn.

- Tiểu tử này! Thời điểm đổ đấu với Hô Duyên La, ta còn tưởng rằng hắn vô cùng khoa trương, không nghĩ tới kỳ thật hắn tương đối bình tĩnh, hiện tại trạng thái hắn tiêu hao một ít, cũng không có bị thắng lợi choáng váng đầu óc, vẫn đi nghỉ ngơi một cái canh giờ.

- Ân, hắn dám đổ điểm số cùng Hô Duyên La cũng không phải xúc động nhất thời, hắn rất có thể điều tra qua Hô Duyên La trước thời hạn, có nắm chắc lớn.

- Hắc hắc, Lâm Minh cũng trình diện a, các ngươi đoán Lâm Minh có dám lưu lại một canh giờ ở Võ Đấu trường hay không?

- Đây không phải vấn đề có dám hay không, mà là vấn đề ngốc hay không ngốc, hành động theo cảm tình sẽ sống không lâu, vừa rồi Lâm Minh vừa lúc đến một màn cuối cùng Lam Tinh chiến đấu, Yêu Vương Chiến Thể cũng không phải là chuyện nói đùa. Sức chiến đấu Lam Tinh đã đạt tới nhất lưu của Thông Thiên tháp tầng hai thứ nhất, hơn nữa trong đám nhất lưu cũng không tính yếu thế!

Dưới đài người xem nhao nhao nghị luận, rất nhiều ánh mắt liên tiếp dừng ở trên thân Lâm Minh, chờ mong Lâm Minh phản ứng.

Ở trước mắt bao người, trên mặt Lâm Minh không có quá nhiều biểu tình, mà ung dung đi đến trên đài.

- Ân? Lâm Minh cũng muốn lên đài?

Mọi người vừa mới sinh ra ý niệm trong đầu, Lâm Minh đã bay lên lôi đài.

Trọng tài áo đen liếc mắt một cái, Lâm Minh bình tĩnh nói:

- Ta muốn xuất chiến.

A!

Rất nhiều người xem lộ ra biểu tình hưng phấn. Lâm Minh không rời đi, cũng không nhắm mắt dưỡng thần, ngược lại là lên đài xuất chiến, cái này xem như một loại thị uy sao?

Lam Tinh cũng là hơi ngoài ý muốn, ngay sau đó khinh thường cười, liền nhắm mắt lại, tiếp tục ngồi xuống điều tức.

Hắn có thể đoán trước Lâm Minh sẽ không tao ngộ đối thủ ra cái gì. Hôm nay cao thủ tới tuy rằng nhiều, nhưng nhóm hắn không đáng so chiêu với Lâm Minh, bởi vì không chiếm được mảy may ưu đãi.

Đến lúc đó hơn phân nửa có một chút nhóm võ giả nhân loại dưới chót tầng hai tìm Lâm Minh so chiêu, tích lũy kinh nghiệm, tìm kiếm chênh lệch, ở Võ Đấu trường tầng hai, chưa bao giờ thiếu võ giả như vậy, cho nên đạt tới mười thắng liên tiếp cũng không khó, nhưng mười thắng liên tiếp trở lên lại nhiều như rừng.

Mà bởi vì thực lực quá mức gần, một khi chiến đấu đều là chém giết sinh tử.

- Bạch Phong môn Chu Thiên Vũ, thỉnh Lâm công tử chỉ giáo!

Một võ giả nhân loại nhảy lên tràng, hắn cũng không phải hạng người vô danh, hắn đã ngưng kết thành hình xăm Thiên Ma hai cánh, thực lực xem như không tồi.

Rất nhiều võ giả tầng hai, sau khi ngưng tụ thành hình xăm Thiên Ma thua trận đấu, qua một đoạn thời gian sẽ ngưng tụ một lần nữa, như thế lặp lại rất nhiều lần, chỉ cần bảo trụ tính mạng, thất bại cũng không tính cái gì.

Theo trọng tài tuyên bố bắt đầu trận đấu, kiếm Chu Thiên Vũ giống như một con rắn độc, đâm thẳng ngực Lâm Minh, trong kiếm chiêu ẩn chứa Thủy chi ý cảnh kéo dài không dứt, kiếm khí dài lâu, chém cũng chém không đứt.

Nhưng mà đối với Lâm Minh mà nói lại hoàn toàn không tính cái gì, thương thế vừa ra, chân nguyên chấn động bùng nổ, một cỗ sóng triều trực tiếp chấn dập nát vô tận kiếm khí.

Một thương đâm ra, mũi thương như tia chớp, mau giống như trốn vào hư không, khoảnh khắc xuất hiện ở trong mi tâm Chu Thiên Vũ.

Xích!

Sát khí chợt thu liễm, Chu Thiên Vũ chỉ cảm thấy mi tâm phát lạnh, lông tơ dựng ngược, trong nháy mắt kia, hắn gần như nghĩ một thương này sẽ xuyên qua đầu của hắn.

- Ta... Ta thua.

Chu Thiên Vũ phun ra một hơi, lại phát hiện phía sau đã tràn đầy mồ hôi, vừa rồi, hắn gần như nghĩ chính mình đã chết.

- Đa tạ.

Lâm Minh thu hồi Tử Huyễn thương, một cỗ sát khí thuộc về Chu Thiên Vũ ào ào đi vào trong cơ thể Lâm Minh, tuy rằng số lượng không nhiều lắm, nhưng khiến hình xăm Thiên Ma trên cánh tay Lâm Minh càng thêm ngưng thực một ít.

- Lâm Minh thắng lợi!

Trọng tài cao giọng tuyên bố.

- Một thương thật là lợi hại, bất kể là thương thế hay là sát khí đều thu phát tự nhiên, thành thạo, không biết Lâm Minh còn ẩn tàng bao nhiêu thực lực.

- Ân, Lâm Minh quả thật lợi hại, nhưng vừa rồi đối thủ hắn quá yếu, cho dù thắng được cũng không tính cái gì, nếu Lâm Minh muốn thắng Lam Tinh... Cơ hội sẽ không lớn.

Chu Thiên Vũ so sánh cùng Hô Duyên La, căn bản không phải một cấp bậc.

Nhưng mà, ở một góc Võ Đấu trường, một người trung niên tóc bạc hơi hơi trầm ngâm, vừa rồi trong nháy mắt kia, hắn dường như có loại cảm giác thời không thác loạn:

- Là ảo giác của ta sao? Vừa rồi tiểu tử kia giống như tùy ý một thương, mặc dù là ta đối mặt đều có loại cảm giác khó có thể né tránh.

Bốn thắng liên tiếp, năm thắng liên tiếp, sáu thắng liên tiếp...

Lâm Minh một hơi chiến đến tám thắng liên tiếp, mỗi một lần giao thủ cũng không vượt qua ba chiêu, Lâm Minh với thế không thể đỡ, một đường thắng lợi.

Tuy rằng đối thủ Lâm Minh không có một cao thủ, nhưng mỗi một chiến đều dễ dàng đạt được thắng lợi như thế, chiến liền sáu tràng, Lâm Minh thậm chí không có chút mệt nào, cũng khiến mọi người âm thầm kinh hãi.

- Tám thắng liên tiếp, đã là tám thắng liên tiếp, hôm nay Lâm thiếu hiệp đã chiến năm trận, còn muốn tiếp tục chiến tràng thứ sáu không?

Trọng tài áo đen hỏi.

Ở Thông Thiên tháp, bình thường võ giả sẽ không chiến vượt qua ba trận, này kỳ thật chỉ là xuất phát từ cẩn thận để tránh cho quá mức kiêu ngạo, dẫn ra một ít cao thủ đến lên sân khấu ngược nhân.

Như Lâm Minh như bây giờ, một hơi chiến năm trận cũng không có gì.

- Không!

Lâm Minh liếc mắt Lam Tinh một cái, trong lòng tính nhẩm thời gian một chút, đối với Lam Tinh, hắn đồng dạng sẽ không khinh địch, Yêu Vương Chiến Thể kia, Lâm Minh rất chờ mong.

Dù sao Lam Tinh đã tu luyện qua một năm ở tầng hai, loại thời điểm này, Lâm Minh đối mặt với Lam Tinh, sợ không chiến sẽ không dọa người.

Nhưng mà Lâm Minh chỉ yên lặng đi đến chỗ ngồi chính mình, khoanh chân mà ngồi, mấy trận này tiêu hao không lớn, hắn ngồi xuống chủ yếu là vì điều chỉnh tâm tính mà thôi.

- Ngồi xuống, hắc, thật sự là nghé con mới sinh không sợ hổ a!

- Đối chọi gay gắt, biết rõ Lam Tinh muốn khiêu chiến hắn, lại không để ở trong lòng chút nào, ngược lại một bộ biểu tình bình chân như vại, căn bản chính là chờ Lam Tinh đến khiêu chiến!

Cao thủ so chiêu, nhất là hai đại thiên tài mới, quả thật vô cùng hấp dẫn, Võ Đấu trường càng ngày càng nhiều người, cửa Võ Đấu trường không ngừng có người tiến vào, đã có bốn năm ngàn người, trừ bỏ những võ giả bế quan, những người khác đều đến đây, thậm chí còn có một chút võ giả cấp thấp làm sinh ý ở Thông Thiên tháp cũng đến náo nhiệt.

Toàn bộ Võ Đấu trường dày đặc người, mà ở trung ương Võ Đấu trường, không ai giao thủ, hiển nhiên đều đang chờ Lâm Minh cùng Lam Tinh chiến một trận.

Thời gian trôi qua từng chút một, Lâm Minh như nhà sư già ngồi xuống điều tức, mà Lam Tinh cũng không chút nóng nảy.

Người xem quay chung quanh hai người nghị luận nhao nhao.

Kỳ thật Lam Tinh chỉ dùng non nửa canh giờ liền khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, tuy nhiên hắn vẫn như trước ngồi xuống, không có ý tứ đứng dậy, người bình thường dưới tình huống như vậy, khó tránh khỏi thấp thỏm, bởi vì người xem chờ đợi mà lên sân khấu trước thời hạn, nhưng mà Lam Tinh lại hoàn toàn không quan tâm có bao nhiêu người xem, nói nghỉ ngơi một cái canh giờ, chính là một cái canh giờ.

- Đến lúc rồi.

Sau một canh giờ, Lam Tinh luôn luôn tĩnh tâm ngồi xuống từ từ mở hai mắt.

- Tâm tính tốt!

Có người dưới đài không kìm nổi tán thưởng, có thể để trái tim đến loại trình độ này, bất cứ lúc nào đều có thể bảo trì trạng thái chiến đấu tốt nhất, như thế, rất ít có nguyên nhân gì ảnh hưởng đến hắn phát huy.

Người kia thật đúng là đáng sợ, chẳng những thực lực nghịch thiên, tâm tính cũng trầm ổn như thế.

Lam Tinh liếc mắt Lâm Minh một cái, khóe miệng nổi lên một cái độ cong:

- Ngươi chờ ta ở chỗ này, là đã tính toán chiến một trận cùng ta, một khi đã như vậy, lên đài đi!

Lam Tinh nói xong, thân ảnh nhoáng lên một cái chợt lóe sáng, đầu tiên xuất hiện ở trên lôi đài, Lâm Minh theo sát phía sau, cũng nhẹ nhàng thoải mái dừng ở trung ương lôi đài.

- Lâm Minh, ta lúc trước chiến một trận với Hô Duyên La, đánh bạc hai điểm số giết chóc, ngươi có dám đổ?

Lam Tinh khiêu khích nói.

- Đổ bao nhiêu?

Lâm Minh hỏi lại.

- Giống nhau, cũng là hai cái!

- Có thể!

Lâm Minh một ngụm đáp ứng.

- Ha ha, hay, thống khoái! Như vậy ta không khách khí!

Lam Tinh nói xong, rút ra trường kiếm trong Tu Di giới, một thanh kiếm đón gió phát ra tiếng ngâm ô ô.

Đây là biểu hiện Phong chi ý cảnh dung nhập trong kiếm, luận Phong chi ý cảnh, Lam Tinh hơn xa Lâm Minh.

Lâm Minh cũng rút ra Tử Huyễn thương, một cỗ khí thế trầm ổn lập tức bột phát ra, như núi cao lồng lộng, cao không thể với tới.

Xuy xuy xuy!

Hai người còn chưa giao thủ, khí thế lẫn nhau đã va chạm cùng một chỗ, khí thế Lâm Minh trầm ổn, khí thế Lam Tinh giống như mũi tên rời cung, phong duệ mà có tính xuyên thấu.

- Hắc! Ngươi quả nhiên không tầm thường, ngươi có thể để cho ta dùng ra mấy thành thực lực đi.

Khi Lam Tinh nói chuyện, ánh mắt hắn thay đổi, trở nên hàn tinh giống như bầu trời.

- Phong Chi kiếm!

Chữ kiếm vừa ra, kiếm trong tay Lam Tinh biến mất, dường như đã dung nhập trong gió, chỉ thấy gió mát không thấy kiếm.

Trong nháy mắt, kiếm quang không đếm được cuồn cuộn mãnh liệt bao phủ xuống Lâm Minh.

Kim Bằng Phá Hư!

Lâm Minh biến mất ở tại chỗ trong nháy mắt, viên gạch dưới hắn, trong phút chốc bị kiếm khí cắt thành mảnh vụn.