Sau khi trải qua lần này Vạn Cổ Ma Khanh phun trào, đội ngũ thêm Lâm Minh tổng cộng mười người. Trong đó Thiên Ma thất tinh chiếm bốn người, phân biệt là Phong Thần, Lam Thấm, Đoan Mộc Quần và Hắc Thạch. Bốn người này toàn bộ là truyền nhân thánh địa. Sáu người khác bao gồm Lâm Minh, thì toàn bộ là tôn chủ.

Mười người đều là cao thủ đỉnh cao, trong đó cũng có nhân vật thực lực đã gần bằng tháp chủ như là Đoan Mộc Quần.

Mười người một đường cẩn thận đề phòng, đi hướng vòng ngoài Vạn Cổ Ma Khanh. Bọn họ đi tốc độ rất chậm, còn chậm hơn so với khi mới vào Vạn Cổ Ma Khanh. Cảm giác toàn bộ mở ra, chỉ sợ lọt vào tà linh đánh lén.

Nhưng mà một đường đi tới, cái gì đều không phát sinh.

Năm mươi dặm, tám mươi dặm, một trăm dặm, một trăm hai mươi dặm...

Những võ giả này đối với đã đi khoảng cách bao nhiêu đều hiểu rõ trong lòng, mắt thấy đã đi hơn một trăm dặm, theo lý thuyết đã gần như ra khỏi vùng cấm ngàn dặm, ít nhất cũng là đến gần dải đất vùng ven.

Ý thức được một điểm này, những võ giả này đều có chút kích động. Chẳng lẽ thật sự cứ như vậy là đi ra?

Càng tới gần bên rìa vùng cấm, mọi người càng vô cũng cẩn thận, ai cũng không muốn thất bại trong gang tấc. Vùng cấm ngàn dặm được xưng có đi không về, chim bay không vượt qua, nhiều năm như vậy lưu truyền tới nay tuyệt đối sẽ không phải tin đồn vô căn cứ. Nói không chừng chính là trong khoảnh khắc cuối cùng bước ra khỏi giới tuyến sẽ gặp phải nguy hiểm gì!

Cứ như vậy, mọi người lo lắng đề phòng lại đi hai mươi, ba mươi dặm, cộng dồn lại sợ là đã một trăm năm mươi dặm rồi, vẫn là cái gì đều không xảy ra!

Cứ như vậy liền ra ngoài?

Mọi võ giả đều cảm giác có chút khó tin. Vào vùng cấm ngàn dặm, nguy hiểm gì đều không gặp phải, một đường bình tĩnh vô cùng, bình tĩnh tiến vào lại bình tĩnh đi ra...

- Vùng cấm ngàn dặm này cũng không khủng bố như trong truyền thuyết, chúng ta tiến vào trong còn không phải yên yên ổn ồn đi ra?

Hắc Thạch khẽ thở ra một hơi, có chút không cho là đúng nói. Vùng cấm ngàn dặm, nói quá sự thật.

- Có lẽ lúc trước thật sự có không ít người ngã xuống ở vùng cấm ngàn dặm, cho nên liền hình thành lời đồn như vậy nhỉ. Được xưng là có vào không có ra, kỳ thật cũng chỉ là nguy hiểm hơn một chút xíu, mà chúng ta vừa khéo vận khí tốt, không gặp phải nguy hiểm gì, cứ như vậy đi ra.

Có tôn chủ phụ họa.

- Ha ha! Trong đời có thể tiến vào vùng cấm ngàn dặm một lần, coi như không sống uổng. Đáng tiếc... Không tìm được cơ duyên gì. Nếu là có thể ở trong vùng cấm ngàn dặm đào ra một hai khối Ma Thần Chi Cốt địa giai, vậy thì phát đạt!

Một tôn chủ đến từ Vân Tiêu tháp nói với vẻ tiếc nuối. Vừa rồi chỉ biết cẩn thận đề phòng tà linh, ai còn có tâm tư tra xét Ma Thần Chi Cốt. Hiện tại ngẫm lại, thật sự đáng tiếc. Chính là bị những tin đồn vô căn cứ kia dọa đến. Chẳng trách nói miệng nhiều người xói chảy vàng, ba người thành hỗ, lời đồn hại chết người a!

- Hắc hắc! Nếu ngươi muốn đào, có thể quay lại đào mà, ai cũng không cản ngươi. Lại vào một lần, nói không chừng liền gặp được Ma Thần Chi Cốt địa giai.

Một tôn chủ khác cười trêu.

Tôn chủ Vân Tiêu tháp lúc trước nghe thấy lời này lập tức sắc mặt có chút mất tự nhiên. Trải qua khẩn trương vừa rồi khiến hắn lòng còn sợ hãi, cười ha hả nói:

- Vậy thì thôi, lo lắng đề phòng đi ra, lại quay lại không nhất định có vận khí này. Huống chi vẫn là một mình ta, quá nguy hiểm!

Người nói vô ý, người nghe có lòng. Một tôn chủ đột nhiên nảy ra ý hay nói:

- Vùng cấm ngàn dặm này nếu đã không có nguy hiểm như vậy, chúng ta vì sao không quay lại một lần? Vừa rồi mọi người đều cẩn thận đề phòng, không cố được tra xét tài nguyên. Nếu chúng ta quay lại một lần, với lực lượng của mười người chúng ta, thật sự gặp phải nguy hiểm cũng chưa chắc không ứng phó được. Nên biết, vùng cấm ngàn dặm này mấy ngàn năm qua liền không có mấy người từng đi vào, đều là bị lời đồn dọa sợ. Tài nguyên bên trong không trải qua khai thác, mức độ phong phú có thể nghĩ mà biết!

Tôn chủ này vừa nói, võ giả ở đây có không ít người tâm tư trở nên linh hoạt. Không sai, từ sau khi tiếng dữ của vùng cấm ngàn dặm lưu truyền ra, mấy ngàn năm nay liền chưa từng có người tiến vào. Tài nguyên bên ngoài Vạn Cổ Ma Khanh mỗi mười năm trải qua một lần thăm dò, đã sớm không còn nhiều. Mà bên trong vùng cấm ngàn dặm này tất nhiên cất giữ phong phú!

Hơn nữa vùng cấm ngàn dặm càng tới gần Vạn Cổ Ma Khanh, Ma Thần Chi Cốt địa giai trong đó sợ không phải số ít. Thậm chí có khả năng xuất hiện Ma Thần Chi Cốt thiên giai trong truyền thuyết!

Ma Thần Chi Cốt thiên giai nhưng là đồ vật ngay cả Huyết Sát Nguyên nguyên chủ đều không có. Nếu là đào ra một khối Ma Thần Chi Cốt thiên giai, vậy cả đời này đều không cần phát sầu vì tài nguyên. Bọn họ nguyên bản thiên phú không kém, cộng thêm một khối Ma Thần Chi Cốt thiên giai này tất nhiên đột phá cấp đế!

Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng ánh mắt tập trung lên người hai người. Một là Đoan Mộc Quần, một người khác là Vân Sát tôn chủ đến từ Vân Tiêu tháp.

Thực lực và uy tín của hai người này được công nhận cao nhất trong số ở đây.

Đoan Mộc Quần không cần phải nói, bản thân là xuất thân thánh địa siêu cấp, sau khi vào Đế Giả chi lộ, thực lực đuổi thắng cấp tháp chủ.

Mà Vân Sát tôn chủ, ở trong mười sáu tôn chủ Vân Tiêu tháp xếp mấy thứ hạng đầu. Nên biết thực lực tôn chủ Vân Tiêu tháp vốn là mạnh nhất trong mười hai Thông Thiên tháp, xếp hạng của Vân Sát tôn chủ này hàm kim lượng cực cao, không nhất định yếu hơn so với Thông Thiên tháp chủ kém cỏi nhất.

Đoan Mộc Quần hơi hơi trầm ngâm, lúc này hắn cũng không cầm chắc chủ ý. Đối với võ giả mà nói, nếu có cơ duyên đặt ở trước mắt mà không đi tranh thủ, tất nhiên cả đời bình thường. Nhưng vùng cấm ngàn dặm này thật sự không phải hiểm địa bình thường, mấy ngàn năm nay vô số lời đồn, đủ loại thiên tài tuyệt thế ngã xuống trong đó. Bọn họ vừa rồi hữu kinh vô hiểm đi ra, có lẽ chỉ là vận khí tốt thì sao?

Một khi quay lại, gặp phải tà linh cường đại, làm không tốt là toàn quân bị diệt!

Đoan Mộc Quần không kìm được liếc mắt nhìn Vân Sát tôn chủ. Vân Sát tôn chủ lúc này cũng không biết nên thế nào cho phải, nghĩ một lát, hắn đưa ra một đề nghị điều hòa:

- Chúng ta lùi lại năm mươi dặm. Khoảng cách này, đại khái vừa khéo là vùng giới hạn bên rìa vùng cấm ngàn dặm Vạn Cổ Ma Khanh. Chúng ta dừng lại ở khu vực này một hai canh giờ, nếu sưu tầm được cơ duyên rõ ràng phong phú hơn vòng ngoài Vạn Cổ Ma Khanh, như vậy chúng ta lại vào năm mươi dặm. Ngược lại, nếu gặp phải tà linh thực lực cường đại, như vậy chúng ta trở về!

Đề nghị của Vân Sát tôn chủ vừa không liều lĩnh cũng không bảo thủ, mọi người đều hưởng ứng.

- Đề nghị tốt! Biện pháp của Vân Sát huynh hay.

- Ha ha, vẫn là Vân Sát huynh thông minh. Cứ làm như vậy!

Đề nghị của Vân Sát tôn chủ quả thật không tồi. Vào lúc này, sai một bước đều có thể khiến cho toàn quân bị diệt, mà đề nghị này lại có thể nói là tiến có thể công lui có thể thủ.

Võ giả ở đây mỗi người thần sắc hưng phấn, dường như lập tức đào được Ma Thần Chi Cốt thiên giai vậy.

- Việc này không nên chậm trễ, hiện tại chúng ta liền xuất phát đi!

Tôn chủ ban đầu đưa ra đề nghị có chút không chờ đợi được.

Đoan Mộc Quần cũng gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đang muốn cùng mọi người quay lại. Đột nhiên trong lòng hắn thoáng động, nhìn Lâm Minh một cái, muốn xem xem Lâm Minh tỏ vẻ gì. Lại thấy Lâm Minh sắc mặt ngưng trọng, hai tay ôm ngực, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Mọi người đã đi ra vài bước, mà Lâm Minh còn đang tại chỗ trầm tư, hiển nhiên không có ý tứ dời bước chân.

- Lâm huynh, có đi cùng chúng ta không?

Đoan Mộc Quần đưa ra lời mời, hắn rất hy vọng Lâm Minh có thể đi cùng bọn họ. Trên người Lâm Minh có quá nhiều bí mật, Đoan Mộc Quần tin tưởng nếu Lâm Minh cùng theo bọn họ tiến vào vùng cấm ngàn dặm Vạn Cổ Ma Khanh, tất nhiên là một trợ lực lớn. Nói không chừng có thể vào thời khắc mấu chốt hóa nguy hiểm thành bình yên, cứu vớt toàn đội cũng không biết chừng.

Lâm Minh dường như không nghe thấy, vẫn đang trầm tư.

- Lâm huynh, muốn đi cùng không?

Đoan Mộc Quần lại hỏi.

- Lâm Minh, nếu cùng đi thì mau đi, bằng không ngươi liền ở lại nơi này đi!

Vân Sát tôn chủ lên tiếng, khẽ nhíu mày. Đoan Mộc Quần hỏi liền hai lần Lâm Minh cũng không nói một lời, thật sự không lễ phép gì.

- Ha ha, Lâm huynh xem ra là không muốn tiến vào, để hắn ở lại chỗ này đi. Chúng ta đi!

Hắc Thạch tròng mắt xoay tròn, vội vàng chen lời. Trong khi nói, hắn còn đi hai bước dài, chỉ sợ Lâm Minh đổi ý đuổi theo.

Ý tưởng của Lâm Minh rất đơn giản, Lâm Minh còn chưa tiến vào sâu trong Vạn Cổ Ma Khanh, ở vòng ngoài tùy tiện đi một chút có thể gặp được cơ duyên đột phá Toàn Đan, hắn tự nhận là xa xa không bằng, đương nhiên không muốn Lâm Minh đi theo chia một chén canh.

Vốn mười người chia cơ duyên, một người liền không được bao nhiêu. Đến lúc đó Lâm Minh lại chia, nhặt, trộm lấy, một người lấy đi một nửa, những người khác còn chia cái gì.

Không riêng Hắc Thạch có ý tưởng này, không ít tôn chủ trong lòng cũng có tính toán nhỏ nhặt này. Một tôn chủ dùng chân nguyên truyền âm nói với mấy đội hữu:

- Chúng ta nhanh đi đi, tiểu tử họ Lâm này phỏng chừng không dám quay lại.

- Đúng vậy, hắn không đi vừa khéo, thiếu một người phân chia còn có thể cầm nhiều một chút. Hừ, con đường của võ giả không mạo hiểm làm sao có thể phong hoàng xưng đế? Dù hắn là thiên tài địa giai đỉnh cao cũng phải không ngừng cố gắng, nếu không sẽ chỉ hao hết thiên phú, trở nên bình thường.

Trong khi nói, mấy võ giả lại đi ra vài bước, Vân Sát tôn chủ cũng quyết định không mang theo Lâm Minh. Chỉ có ba người Đoan Mộc Quần, Lam Thấm, Phong Thần như trước nhìn Lâm Minh, chờ hắn trả lời.

Trong ba người bọn họ, Phong Thần thì hiểu biết thực lực của Lâm Minh, mà Đoan Mộc Quần và Lam Thấm đều biết bản lĩnh của Lâm Minh. Hắn có thể ở trong Vạn Cổ Ma Khanh tìm được cơ duyên cũng không phải vận khí tốt mà là nhờ vào năng lực không muốn người biết nào đó của hắn.

Mang theo Lâm Minh cố nhiên sẽ bị chia cơ duyên, nhưng dù thế nào cũng tốt hơn vứt bỏ tính mạng.

- Lâm huynh, ngươi đang nghĩ gì?

Hỏi liền hai lần không được phản ứng, Đoan Mộc Quần không có chút không vui nào, ngược lại giọng ôn hòa hỏi lại Lâm Minh.

Các tôn chủ khác đều chờ đến mất kiên nhẫn, lần này Lâm Minh trầm mặc mấy giây, rốt cuộc lên tiếng:

- Ta đang nghĩ, một đường này đi tới có điểm nào không thích hợp...

- Không thích hợp? Ở đâu không thích hợp?

Đoan Mộc Quần trong lòng căng thắng. Nếu là người khác nói vậy, hắn chỉ coi là nghi thần sợ quỷ, mà đối với lời nói của Lâm Minh hắn không dám có chút sơ suất.

- Không thể nói rõ... Nếu như có thể nói ra, ta cũng sẽ không trầm tư suy nghĩ.

Lâm Minh lắc đầu, một đường đi tới luôn có loại cảm giác kỳ quái. Hỏi Ma Quang, Ma Quang cũng nói không chính xác.

- Vậy ngươi liền chậm rãi ở đây nghĩ đi, chúng ta đi trước một bước!

Một tôn chủ cười ha hả, tuy rằng ngôn ngữ xem như khách khí, nhưng ý trào phúng trên mặt đã phi thường rõ ràng. Đều đã đi ra vùng cấm ngàn dặm còn nghi thần sợ quỷ, hoặc là bệnh thần kinh hoặc là giả ngu.

Ngươi ở nơi này chậm rãi nghĩ, vậy vừa khéo, chỉ sợ ngươi đi theo. Không ít võ giả lúc này trong lòng đều là ý tưởng này!