- Tìm được biện pháp rời khỏi Vạn Cổ Ma Khanh?

Ma Quang thoáng sửng sốt.

- Chỉ là ý tưởng đại khái, còn không biết có thể hay không...

Lâm Minh trầm mặc, không ngừng thôi diễn ở trong lòng.

Ma Quang thầm giật mình, nó biết nếu Lâm Minh nói ra, hơn phân nửa đã có bảy tám thành nắm chắc.

Vùng cấm ngàn dặm này, được xưng chim bay không hết, có đi không có về, ngay cả Mệnh Vẫn cao trọng, thậm chí cường giả cấp đế yếu kém đều có thể nuốt hận.

Mà Lâm Minh lại có thể tìm ra phương pháp rời đi...

Nếu nói thời điểm lúc trước bắt giữ Huyết Yêu cốt, còn chủ yếu dựa vào Ma Quang hỗ trợ, mà dọc theo đường đi vào vùng cấm ngàn dặm này, kỳ thật Ma Quang căn bản không có bao nhiêu tác dụng, toàn bộ dựa vào chính Lâm Minh!

Tiểu tử này...

Ma Quang cảm khái một chút, có lẽ không tới bao lâu, tàn hồn của nó cũng... Không giúp được Lâm Minh cái gì nữa.

Sau một khắc, Lâm Minh thôi diễn xong, đứng lên, nói với mọi người:

- Đi theo ta.

Theo một câu của Lâm Minh, mọi người vội vàng đứng lên, tuy rằng bọn họ ký thác hy vọng ở trên thân Lâm Minh, nhưng đối với chuyện có thể đi ra ngoài hay không, không có ôm tin tưởng quá lớn.

Bọn họ dọc theo đường đi, không ngừng xâm nhập Vạn Cổ Ma Khanh, càng đi chỗ sâu trong Vạn Cổ Ma Khanh, tốc độ bọn họ bị hút vào lại càng mau, thật giống như Vạn Cổ Ma Khanh có một loại hấp lực nhìn không thấy, hấp dẫn bọn họ.

Theo như lời Ma Quang, Vạn Cổ Ma Khanh tựa như hắc động, tới gần nó, lực hấp dẫn lại càng lớn, không gian vặn vẹo càng lợi hại, muốn đi ra ngoài càng khó.

Mà Lâm Minh phát hiện, hắn cho tới nay đi một con đường lần mò, hắn muốn đi ra từ trong mê cung không gian vặn vẹo, luôn luôn tìm đường ra khỏi mê cung không gian.

Nhưng mà mê cung không gian vô cùng phức tạp, khúc chiết, có chút địa phương, thậm chí cách Vạn Cổ Ma Khanh chỉ có một vài trăm dặm. Nói cách khác, muốn thông qua nơi này, phải tới gần Vạn Cổ Ma Khanh một trăm dặm, điều này không thể nghi ngờ vô cùng nguy hiểm.

Cộng thêm trong vùng cấm ngàn dặm, nguy hiểm cực mạnh, một khi gặp được nguy hiểm chạy loạn một lần, hết thảy cố gắng phía trước sẽ toàn bộ uổng công.

Dưới tình huống như vậy, Lâm Minh cảm giác chính mình đã lâm vào tử cục, mà lúc này. Thái cổ cự thú đột nhiên xuất hiện gợi ý cho Lâm Minh.

Cự thú kia ngửa mặt lên trời thét dài, sóng xung kích cường đại phát tiết đi ra, khiến mê cung không gian chung quanh nhao nhao vỡ nát!

Rồi sau đó, hai cánh nó mở ra, gió lốc khủng bố thổi quét, lại nghiền nát mê cung không gian, trực tiếp thổi bay mọi người ra xa trăm trượng khoảng cách trăm trượng này, là hướng về bên ngoài Vạn Cổ Ma Khanh!

Nói cách khác, bọn họ bị thổi bay xa khỏi Vạn Cổ Ma Khanh trăm trượng.

Điều này làm cho linh quang trong óc Lâm Minh nhoáng lên một cái chợt lóe sáng, không gian vặn vẹo có thể thay đổi phương hướng kẻ yếu tiến lên. Nhưng lại không thay đổi được sóng xung kích cùng năng lượng gió lốc khủng bố thái cổ cự thú phát ra, bởi vì chúng nó quá mạnh mẽ!

Nếu chính mình có thể giống thái cổ cự thú, đánh nát mê cung không gian, như vậy đi ra ngoài sẽ đơn giản.

Đánh nát không gian, đây là một cái ý tưởng điên cuồng, nếu mấy tháng trước Lâm Minh sẽ không có tự tin này, nhưng hiện tại Lâm Minh đột phá Toàn Đan, lại đề cao Chiến Linh đến cấp Thanh Đồng, lực công kích của Lâm Minh đã không thể so sánh nổi.

Chiến Linh tăng phúc thật lớn đối với công kích. Lâm Minh hiện tại luận lực công kích, thậm chí đã vượt qua cường giả Mệnh Vẫn tầng hai.

Lúc trước đám người Huyễn Vô Cực có thể mở ra một cái thông đạo không gian ở thế giới tàn phá, chính mình hẳncó bản sự này, ít nhất, tại mê cung không gian bạc nhược thay đổi không gian vặn vẹo vẫn là có thể.

Lâm Minh một đường đi tới, tìm kiếm nhược điểm không gian.

Hắc Thạch theo sát ở phía sau Lâm Minh, bất an hỏi:

- Lâm thiếu hiệp, lần này sao ngài không làm dấu hiệu trận phù.

Không có dấu hiệu, còn lui về như thế nào? Hắc Thạch thật sự không có cảm giác an toàn.

Đám người Đoan Mộc Quần cũng không rõ, tuy nhiên bọn họ rõ ràng, Lâm Minh làm như thế nào tất nhiên có hắn tính toán, bọn họ lại không hiểu huyền cơ vùng cấm ngàn dặn, hỏi cũng là hỏi không.

- Không cần.

Lâm Minh nói một câu đơn giản, nhưng không giải thích, kỳ thật, làm dấu hiệu Chiến Linh cũng sẽ hao tổn một ít ý chí lực, một cái dấu hiệu hao tổn không nhiều lắm, trên trăm cái cộng hết lại cũng không sao, nhưng thời điểm hiện tại Lâm Minh phải cam đoan lực công kích cùng Chiến Linh đều ở trong trạng thái mạnh nhất.

Hắc Thạch thấy Lâm Minh không nói, rất thức thời không hỏi lại, chỉ đi theo Lâm Minh, trong lòng lo sợ bất an.

Đi ước chừng một khắc, rốt cuộc, Lâm Minh đến điểm không gian bạc nhược thứ nhất.

Chỉ cần đánh nát không gian vặn vẹo trước mắt, có thể từ một chỗ mê cung không gian, tiến vào chỗ tiếp theo, tiết kiệm đường sá cùng thời gian.

Lâm Minh nhắm mắt, Tà Thần lực mở ra, chân nguyên cả người vận chuyển tới cực hạn.

Quán Hồng!

Chiến Linh bám vào Tử Huyễn thương, Lâm Minh đột nhiên đâm ra một thương!

Thình lình xảy ra công kích khiến năm người khác kinh hãi, ban đầu bọn họ còn tưởng rằng có địch nhân, từng người nhao nhao rút vũ khí ra, như lâm đại địch, nhưng mà đợi một chút, phát hiện cái gì cũng không có, vừa rồi Lâm Minh căn bản đâm một thương vào không khí.

- Tên này có phải khẩn trương quá phận hay không, cho nên mới đâm một thương vào không khí?

Hắc Thạch nghĩ, lúc trước hắn bị Lâm Minh đả kích một chút tự tin cũng không có, hiện tại thấy Lâm Minh giống như hồ đồ, trong lòng không khỏi sinh ra một loại cảm giác thì ra ngươi cũng có thời điểm thất thố.

- Đi!

Lâm Minh nói ngắn gọn, nhấc chân đi về phía trước, hắn đoán không sai, công kích ẩn chứa Chiến Linh Thanh Đồng, cộng thêm tu vi hắn đột phá Toàn Đan, quả nhiên có thể thay đổi không gian vặn vẹo!

Nhìn thấy Lâm Minh dường như không có việc gì đi phía trước, năm người khác rất thức thời không hỏi.

Kế tiếp, Lâm Minh bào chế đúng cách, qua một đoạn thời gian bỗng dưng công kích một lần.

Năm người khác đều như trong mộng, đây là cái tình huống gì?

Nói thật, loại công kích không khí này kỳ thật thoạt nhìn rất ngu ngốc.

Nếu là các võ giả khác, bọn họ sớm mắng bệnh thần kinh ở trong lòng, nhưng mà Lâm Minh bất đồng, Lâm Minh làm ra hết thảy, cho dù thoạt nhìn hoang đường đến đâu, tất nhiên là có tác dụng thần bí nào đó, đây chính là uy tín cao thủ.

Lần lượt công kích, ban đầu mọi người còn bị biến thành căng thẳng quá mức, về sau thấy quen. Không người nào đi hỏi Lâm Minh rốt cuộc đang làm sao, bọn họ biết hỏi cũng là hỏi không.

Hắc Thạch có chút nóng lòng, loại công kích này thoạt nhìn có chút ngốc thật sự có tác dụng sao?

Một cái lơ đãng trong nháy mắt, Hắc Thạch quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng Vạn Cổ Ma Khanh, vừa thấy, hắn lập tức sợ ngây người.

- Các ngươi xem!

Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Vạn Cổ Ma Khanh xa xa, năng lượng lưu cuồn cuộn bao phủ ở trong sương mù xám mờ nhạt, thoạt nhìn hư vô mờ mịt.

Từ rõ ràng đến mơ hồ, chứng minh bọn họ đang rời xa Vạn Cổ Ma Khanh! Hơn nữa xem ra, ít nhất đi ra mấy chục hoặc trên trăm dặm!

Ý thức được điểm này, mọi người đều kích động.

Bọn họ không biết Lâm Minh làm như thế nào, thời điểm này, không ai dám đi quấy nhiễu Lâm Minh nghĩ.

Mà Lâm Minh cũng mỗi cách một đoạn thời gian, bỗng dưng công kích một lần, Tử Huyễn thương công kích, mỗi khi thấm thấu mặt cong không gian, bị lực lượng không gian che đậy, căn bản nhìn không ra năng lượng ẩn chứa trong công kích mạnh bao nhiêu, mọi người tưởng công kích bình thường, kỳ thật mỗi một lần công kích, Lâm Minh đều phải vận dụng tám chín thành lực lượng.

Khoảng cách như vậy, cường độ công kích cao, mặc dù có Bát Môn Độn Giáp Hưu môn duy trì, Lâm Minh cũng có chút không chống được.

Hắn không thể không ăn đan dược để khôi phục thể lực.

Ở trong Vạn Cổ Ma Khanh, Lâm Minh phải bảo trì trạng thái chính mình tốt nhất, nếu không một khi tao ngộ nguy hiểm sẽ không ai cứu hắn.

- Lâm thiếu hiệp, công kích này có huyền diệu gì? Chúng ta có thể giúp đỡ không?

Hắc Thạch nhìn thấy Lâm Minh một lần nghỉ ngơi ba mươi phút, không kìm nổi lên tiếng hỏi, trong lòng hắn quá vội, ở trong vùng cấm ngàn dặm, ở thêm càng lâu sẽ thêm một điểm nguy hiểm.

Căn bản không cần Lâm Minh nói chuyện, Vân Sát tôn chủ đã lạnh giọng quát:

- Hắc Thạch, ngồi xuống!

Hắc Thạch buồn bực quay về chỗ.

- Ngươi không đi quấy rầy Lâm huynh, cũng đã là trợ giúp lớn nhất!

Đoan Mộc Quần cũng nói, lúc trước hắn cẩn thận quan sát Lâm Minh Công kích, nhìn như tùy ý công kích, kỳ thật lựa chọn góc công kích, sử dụng tốc độ công kích đều có chú ý rất lớn, muốn thay thể Lâm Minh nào có dễ dàng như vậy.

Ước chừng sau ba khắc, Lâm Minh mới hoàn toàn khôi phục lại, khi Lâm Minh mở to mắt, lập tức giật mình, hắn rõ ràng nhìn thấy phía sau Lam Thấm, có một bóng dáng mông lung màu xanh biếc, tập trung nhìn vào, trong nháy mắt da đầu hắn run lên:

- Lam Thấm, sau lưng ngươi!

- Cái gì!?

Lam Thấm kinh hãi trong lòng, quay đầu lại, lập tức mồ hôi lạnh đầm đìa, ở sau lưng nàng có một nữ thi tóc dài màu xanh biếc, vô thanh vô tức lơ lửng giữa không trung, khóe miệng màu đỏ tươi mở ra, hút từng đợt tinh khí từ trên thân Lam Thấm chảy vào trong miệng nữ thi!

- A!

Lam Thấm kinh hãi kêu một tiếng, hoa dung thất sắc!

- Nó hút sinh khí của ngươi!

Lâm Minh kinh hãi trong lòng, loại thi lông xanh này được xưng là thi sát, là thi thể võ giả bị tà linh chiếm được, hấp thu sát khí trong thiên địa hình thành quỷ vật.

- Đi chết đi!

Trên mặt Đoan Mộc Quần hiện lên một tia tàn khốc, rút ra trường kiếm, một chém tới thi sát, bị thi sát hấp thu tinh khí sẽ giảm thọ, Lam Thấm không biết bị hút bao nhiêu tinh khí, nếu không giết chết thi lông xanh này, tinh khí căn bản không về được.

Đối mặt với một kiếm hùng hổ của Đoan Mộc Quần, thi sát lại không tránh, tùy ý để một kiếm sắc bén chém lên thân.

Keng!

Dường như thanh âm kim loại va chạm vang lên, Đoan Mộc Quần một kiếm chỉ làm rách nát được chút quần áo, ngay cả da cũng chưa bị thương.

Cái gì!?

Sắc mặt Đoan Mộc Quần đại biến, tuy rằng vừa rồi ra chiêu vội vàng, không dùng ra toàn bộ thực lực, nhưng ít nhất cũng có sáu bảy thành lực công kích trạng thái đỉnh phong, kết quả ngay cả da cũng chưa thương mảy may, như thế cho dù chính mình toàn lực ra tay, sợ là chỉ có thể gây thương nó nhỏ!

Lâm Minh thấy một màn như vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, thực lực thi sát quyết định từ thực lực võ giả khi còn sống cùng dựa vào tà linh cường đại hay không, nhưng trên thực tế, võ giả ngã xuống vùng cấm ngàn dặm tuyệt đối sẽ không là kẻ yếu, tà linh nơi này đều là kẻ đáng sợ, hai người hợp nhất, thực lực thi sát này có thể nghĩ mà biết!

Các võ giả khác cũng nhao nhao biến sắc, thực lực Đoan Mộc Quần ở trong mọi người là số một số hai, ngay cả hắn đều không gây thương tổn thi sát, huống chi là người khác.

Trốn!

Đây là ý tưởng đồng thời sinh ra trong lòng mấy người, nhưng mà vừa mới sinh ra ý niệm này trong đầu, bọn họ lập tức như rơi xuống hầm băng, ở trước mặt bọn họ, địa phương xa bảy, tám trượng, rõ ràng còn có ba con thi sát, tạo thế hình tam giác vây quanh bọn họ lại!