Vù...

Ngũ Độc Vương bày trận cực nhanh. Nháy mắt là xung quanh người hắn tuôn ra lồng sương mù màu tím, bao phủ lấy hắn. Lồng sương mù tím này chính là trận pháp phòng ngự, Mà Ngũ Độc Vương bày ra mang theo đặc tính ô nhiễm chân nguyên. Võ giả nhảy vào dù có mở ra chân nguyên hộ thể, chỉ cần bị sương mù màu tím này dính một chút sẽ bị độc tố dính vào người, làm cho bị thương.

- Dường như các ngươi còn không sợ chết?

Lâm Minh bước ra. Ngũ Độc Vương trong độc trận nhanh chóng bày ra trận pháp thứ hai. Tầng sương mù màu tím thứ hai xuất hiện, phòng ngự càng thêm chặt chẽ. Hắn không có cảm tình nói:

- Chúng ta vốn là người phải chết. Làm ngươi bị thương có thể ban phúc cho con cháu.

- Thì ra vậy...

Vừa dứt lời, đôi mắt Lâm Minh phát ra tia sáng lạnh. Hắn bước ra như tùy ý. Khoảng cách mấy dặm lóe lên biến mất, Lâm Minh đi vào độc trận như thuấn di. Hai trận pháp sương độc của Ngũ Độc Vương bày ra không hề cản trở được hắn.

Với lí giải ý cảnh Không gian hiện tại. Trong trận pháp không có dung nhập pháp tắc không gian. Vậy thì không có hiệu quả gì với Lâm Minh.

Xẹt Xẹt Xẹt!

Trường thương nhập vo tia sét tím. Cửu Thiên Lôi Linh Thiên giai cực phẩm phát ra hào quang như mặt trời.

Truy Điện!

Một thương đánh ra nhanh như tia chớp. Không cho Ngũ Độc Vương có không gian phản ứng.

Trong nháy mắt, mọi thứ trong độc trận bị lôi điện màu tím bao phủ. Ngũ Độc Vương rống to, ném ra một cái trận bàn. Trận bàn xoay tròn sắp nổ tung. Nhưng tốc độ Lâm Minh quá nhanh. Một đòn vặn vẹo không gian lập tức đã tới.

Một thương đánh vào thân thể Ngũ Độc Vương, sấm sét lóe ra đốt cháy thân thể hắn.

Ngay lúc này, thân thể Ngũ Độc Vương không chút dấu hiệu tự nổ, các loại máu độc, nọc độc bắn ra. Ánh mắt Lâm Minh co rút, thu người lui lại.

Ầm!

Ngũ Đôc Vương và độc trận cùng nhau nổ tung. Kịch độc khủng bố bắn ra khắp nơi, ăn mòn thân núi đã có trận pháp gia cố thành cái lỗ lớn.

Lâm Minh đã lui ra năm dặm. Chân nguyên hộ thể của hắn chấn động mạnh. Có tiếng xèo xèo vang lên. Đây là chân nguyên hộ thể va chạm với độc tố.

“Độc tố thật quỷ dị có thể ô nhiễm chân nguyên!”

Lâm Minh mặt không đổi sắc. Chiến linh Bạch Ngân rung động, hóa thành kiếm ý chém ra, nháy mắt chém hết sinh cơ của độc tố. Đặc tính của chiến linh là bám lên vật chất bất kì. Đồng thời tiêu diệt mọi thứ, bao gồm cả vật chất, linh hồn, lực trường, năng lượng, tâm ma...

Một chiêu đánh bại Ngũ Độc Vương, không nằm ngoài dự kiến của những võ giả ở đây.

- Lại một chiêu tiêu diệt, lợi hại!

- Nhưng mà... Lâm Lan Kiếm cũng bị độc tố dính phải, không biết có trở ngại không?

- Xem ra không có vấn đề gì cả.

- Nói chưa chắc...

Độc công Ma đạo cực kì quỷ dị. Đôi khi sau lúc trúng độc không nhìn ra vấn đề gì. Qua một thời gian độc tố mới phát tác. Khiến võ giả hóa thành vũng máu.

Đương nhiên, võ giả xung quanh xem ra thực lực của Lâm Minh không tới mức như thế. Tuy nhiên vẫn có thể bị ảnh hưởng rất nhỏ. Đây là xa luân chiến. Bất kì ảnh hưởng nào cũng đủ tích lũy lại, cuối cùng trở nên chí mạng.

- Tiểu súc sinh này, Ngũ Độc Vương tự bạo cũng không làm hắn bị thương!

- Hừ! Vậy thì tính sao, mỗi trận chiến đấu hắn đều tiêu hao lực lượng. Xem hắn có thể đứng vững được bao lâu? Bạch Cốt Vương, ngươi ra tay. Chỉ cần làm hắn bị thương, ta giải trừ nô tịch cho gia tộc ngươi.

Mấy ngàn năm qua, Tu La Thần quốc chinh chiến khắp nơi, chinh phục những thế lực khiêu chiến quyền uy của bọn họ. Còn những cường giả đỉnh cấp trong các thế lực bị chinh phục, sẽ bị gieo nô ấn. Đồng thời chế thành Sát Lục Khôi Lỗi.

Bạch Cốt Vương chính là một trong số đó. Vốn gia tộc của hắn cũng là gia tộc ngũ phẩm, nhưng chỗ dựa của gia tộc lại là thù địch với Tu La Thần quốc. Đến sau khi chỗ dựa sụp đổ, gia tộc của Bạch Cốt Vương cũng bị liên lụy. Bạch Cốt Vương dáng người khôi ngô cao lớn khoác giáp xương. Đi đường, mảnh xương va chạm kêu cốp cốp.

Bởi vì sử dụng đủ loại bí pháp cải tạo, lại bị gieo nô ấn, Bạch Cốt Vương hai mắt vô thần. Nhưng có Tư Đồ Bá Nam hứa hẹn, trong lòng hắn đã có một cỗ chấp niệm rõ ràng, thức tỉnh trí nhớ ở sâu bên trong.

- Giết!

Bạch Cốt Vương nghiến ra chữ này, chỉ nghe xèo xèo. Toàn thân hắn toát ra vô số gai xương. Bản thể hắn vọt như Lưu Tinh chùy lao về phía Lâm Minh.

Trong mắt Lâm Minh lóa lên hào quang. Giáp xương bám trên người Bạch Cốt Vương không phải là áo giáp luyện chế thành. Mà là xương cốt bản thân hắn sinh ra.

Một cái võ giả dị hóa xương cốt đúng là kì lạ. Nhưng không thể bù lại chênh lệch thực lực tuyệt đối.

Ầm!

Sau tiếng nổ va chạm, gai xương trước ngực Bạch Cốt Vương đồng loạt vỡ nát. Tiếp đó trường thương xoay lại, nện mạnh lên gáy Bạch Cốt Vương.

Giáp xương phòng ngự sau lưng Bạch Cốt Vương vỡ nát như đồ sứ. Xương cổ đã gáy, cổ rách ra như đống thịt nát. Đầu văng ra trăm trượng đụng vào trong đá, mắt vỡ tung.

Lâm Minh xuất hiện cách đó trăm trượng. Cảm nhận tay phải hơi tê dại. Độ cứng của lớp xương kia vượt qua ước đoán của hắn.

Đây đã là trận thứ 3, Tư Đồ Hạo Thiên hai mắt phát lạnh. Thề không tiếc mọi giá tiến hành xa luân chiến tới cùng.

- Xích Huyết Ma, ngươi lên!

Rống!

Một ác ma toàn thân đỏ rực xông lên lôi đài. Những võ giả tu luyện công pháp Ma đạo đường ngang ngõ tắt này, đều không nhìn người hay quỷ.

Nhưng mặc kệ hình thái kẻ địch thế nào, kết quả đều như nhau. Dưới thực lực chênh lệch tuyệt đối không thể vượt qua. Xích Huyết Ma liều mạng dùng chiêu thức cả hai bên cùng bị thương, muốn làm Lâm Minh bị thương. Trường thương mang theo chiến linh Bạch Ngân cùng sấm sét ầm ầm bay ra, như mũi kiếm nhọn xuyên qua thân thể Xích Huyết Ma!

Thân thể Xích Huyết Ma nổ thành mưa máu. Trường thương cắm trên lôi đài nổ thành cái hố sâu mấy chục trượng. Trận pháp gia cố trên lôi đài bị xé ra cả khối lớn, lung lay muốn sụp.

Xích Huyết Ma chết giống như Dạ Xoa Vương.

- Trận thứ 5, Mộng Yểm Vương!

Tư Đồ Bá Nam đã đỏ cả mắt, lại phái ra một cao thủ không tiếc mọi giá.

Ầm!

Mộng Yểm Vương phát ra công kích linh hồn cùng mộng cảnh, trực tiếp bị chiến linh của Lâm Minh xé tan. Chỉ vù một cái, trường thương bay ra,

Mộng Yểm Vương muốn ngăn cản. Nhưng trong trường thương nhập vào ý cảnh Không gian và Thời gian, làm cho quỹ tích có thể đoán trước được, trở nên biến hóa ngàn vạn.

Mộng Yểm Vương mạnh mẽ tránh né yếu hại nơi trái tim. Nhưng vẫn bị thương này xé ra nửa người.

Hắn thả người bay ra sau. Nhưng Lâm Minh bước ra xuyên qua không gian, nháy mắt xuất hiện trước mặt. Một quyền đánh ra-Phấn Thân Toái Cốt Quyền.

Bùm!

Công kích bất ngờ làm cho Mộng Yểm Vương đã bị xé tan nửa người, không thể tránh né được, trực tiếp nổ thành sương máu.

Sau khi Lâm Minh đạp phá Mệnh Vẫn. Tế bào toàn thân hoạt hóa năng lượng, tần suất hít thở đồng nhất, uy lực Luyện lực như tơ tăng lên cảnh giới lớn. Một quyền đánh ra, tảng đá lớn cao mười trượng cũng có thể vỡ thành bụi.

Trận thứ 5. Lại thắng!

Cho đến giờ võ giả xuất trận không một ai chống nổi Lâm Minh.

- Trận thứ 6, Phục Địa Quái!

...

- Trận thứ 7, Hắc Thiết Ma!

...

- Trận thứ 8, Phệ Hồn Quỷ!

...

- Trận thứ 9, Lục Mao Thi Khôi!

...

Tiếng chuông bắt đầu trận đấu lần lượt vang lên. Bởi vì chiến đấu tiến hành quá nhanh. Dư âm tiếng chuông lần trước còn đang vang vọng trong khe núi, tiếng chuông trận tiếp theo đã được gõ vang.

Dần dần, tiếng chuông ngâm ng vang vọng trong trời đất, lại rung động tâm linh mọi người.

Đây rõ ràng là một trận giết chóc. Bất kể những con rối Ma đạo này có chiêu thức quỷ dị thế nào, Lâm Minh đều có thể giải quyết chiến đấu trong vòng 3 hơi thở.

Trong đó, Lâm Minh cũng không tránh khỏi va chạm trực diện với những cường giả này. Theo lý thì va chạm như thế, dù không tới mức làm Lâm Minh bị thương. Nhưng cũng phải tạo thành chân nguyên hỗn loạn, hoặc là khí tức không ổn. Nhưng Lâm Minh một đường đánh tới như không biết mỏi mệt. Ít nhất, nhìn bề ngoài không thấy hắn có vẻ gì là không thể tiếp tục.

Trận 11, trận 12, trận 13... Trận 18!

Trên lôi đài, Lâm Minh đã đánh ra tới hung hãn. Hắn lúc này như Chân Long tỉnh giấc. Thân thể mạnh mẽ đánh đâu thắng đó. Công kích không gì cản nổi, xé nát tất cả kẻ địch, quét ngang tất cả không ai chống đỡ.

Võ giả chung quanh xem mà kinh hồn vỡ mật. Những võ giả chết trên tay Lâm Minh không phải rau cải trắng, mà thấp nhất là cường giả Mệnh Vẫn tầng năm, thậm chí tầng sáu. Một hai ngàn năm trước, bọn họ đều là nhân vật xếp hạng Thiên Mệnh Bảng. Có những người còn có thể xếp hơn trăm hạng đầu Thiên Mệnh Bảng.

Chính những người như vậy nay lại bị Lâm Minh chém giết như xắt rau, lăn qua lộn lại. Lâm Minh chỉ dùng có mấy chiêu, nhưng chính những chiêu thức này lại không ai trốn được.

Mỗi một chiêu đều truyền vào lực lượng mạnh mẽ, tiêu hao không ít. Võ giả bình thường dù có thực lực mạnh mẽ. Nhưng đánh ra mười mấy lần công kích như vậy cũng phải hụt hơi, phải dùng linh dược bổ sung. Chỉ là linh dược có tốt mấy, bổ sung chân nguyên cũng sẽ có sự khác biệt rất nhỏ với thuộc tính chân nguyên của bản thân. Không kịp luyện hóa sẽ làm năng lượng trong người không tinh khiết, sức chiến đấu giảm mạnh.

Nhưng Lâm Minh đánh tới giờ cũng chưa bổ sung một viên linh dược nào. Còn nhìn dáng vẻ của hắn lại vẫn không hề có chút khí tức hỗn loạn. Kẻ này còn là người sao?

Trận thứ 20...

Ầm!

Sát Lục Khôi Lỗi Ma đạo ra sân bị Lâm Minh một thương nổ đầu. Óc trắng đỏ phun ra nháy mắt bị lôi đình lực đốt cháy. Thi thể không đầu của võ

Giả Ma đạo này ngã ầm xuống.

Ngoài lôi đài vang lên tiếng hít hà. Cũng chỉ có Sát Lục Khôi Lỗi biết rõ mình phải chết. Nếu là người thường cũng không dám lên sân, muốn chịu chết cũng không phải đi tống mạng như thế.

Thực tế, ngay cả Sát Lục Khôi Lỗi cũng bị Lâm Minh đánh sợ. Sau khi liên tục giết 20 người, trên người Lâm Minh đã xuất hiện một cỗ hung tính như hung thú thái cổ. Sát khí tích lũy tạo ra trường năng lượng quanh người hắn. Chỉ cần đến gần liền có cảm giác áp lực đè nén, khó mà thở nổi.

Ngay cả Tư Đồ hạo Thiên cũng bị khí thế của Lâm Minh chấn nhiếp đến chột dạ. Mỗi một Sát Lục Khôi Lỗi phái ra đều là dùng Nguyên linh thạch đắp thành.

Phái ra những Sát Lục Khôi Lỗi này, rốt cuộc có tiêu hao được thể lực của Lâm Minh hay không?

Nhìn trên lôi đài, hơi thở của Lâm Minh không chút rối loạn. Trong lòng Tư Đồ Hạo Thiên không chắc chắn. Hắn chuyển mắt rơi vào đồng tử mặc áo đỏ trong đại sảnh.

- Huyền quốc sư! Trận tiếp theo tới ngươi lên.

- A?

Trái tim đồng tử áo đỏ co thắt. Mồ hôi lạnh toát ra.