Vũ Cực Thiên Hạ

Chương868: Chạm tay có thể bỏng



- Đây là tình huống gì?

Ở trên Linh chu, Thượng Nguyệt Thiên đã lâu không nói gì. Tư Đồ Hạo Thiên chiếm được huyết mạch Viễn Cổ Cự Ma, thực lực đại trướng. Đây cũng không vượt qua ngoài ý muốn của Thượng Nguyệt Thiên. Đường đường là Thần Hoàng của một quốc gia, nhân vật có thực lực xếp hạng trước năm ở Thiên Diễn đại lục, có một ít con bài chưa lật cũng không có gì lạ. Nhưng mà Tư Đồ Hạo Thiên như vậy, ở trước mặt Tạo Hóa lão nhân lại không có lực hoàn thủ!

- Chẳng lẽ Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng, Đại Dã hoàng thúc tổ cũng có thực lực thế này? Đây là cường giả có thực lực gần tới thiên hạ đệ nhất nhân sao?

Võ giả tại đây đều không khỏi có ý niệm này trong đầu. Tục truyền mấy ngàn năm trước, Tạo Hóa lão nhân từng cùng với Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng chiến một trận mà không phân cao thấp. Tuy rằng chỉ là nghe đồn, nhưng tin đồn vô căn cứ chưa chắc không có nguyên nhân, hoặc nhiều hoặc ít đều có vấn đề xảy ra. Tạo Hóa lão nhân và Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng chắc là không phân biệt được thắng bại.

Hiện tại đã mấy ngàn năm trôi qua, Tạo Hóa lão nhân càng già nua hơn Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng. Theo lý thuyết, thì thực lực của hắn hẳn là yếu hơn Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng, sao lại có kết quả này?

- Chỉ sợ... Tạo Hóa lão nhân tại trong mấy ngàn năm này lại có đột phá! Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng và Đại Dã Hoàng thúc tổ nếu thực lực không tiến thêm một bước nữa. E rằng không còn là đối thủ của Tạo Hóa lão nhân.

Thượng Nguyệt Thiên yên lặng nói.

Đây đúng là một chuyện người ta rất khó giải thích. Dựa theo lẽ thường, võ giả trưởng thành dễ dàng nhất chính là thời niên thiếu. Khi đó, sinh mệnh chi hỏa tràn đầy, thọ mệnh càng dài thì thời thanh thiếu niên càng dài. Giống như võ giả Mệnh Vẫn, thời thanh thiếu niên là trước 100 tuổi, cho nên võ giả Mệnh Vẫn không tới trăm tuổi, mới có hy vọng đột phá Thần Hải. Nếu qua trăm tuổi thì chỉ có thể dựa vào ngoại lực và cơ duyên mà đột phá.

Võ giả một khi đến thời kì tráng niên, tu vi tăng trưởng sẽ vô cùng thong thả. Tuy nhiên lúc này là thời kì chiến lực cao nhất của võ giả. Chẳng hạn như Tư Đồ Hạo Thiên, chiến lực của hắn đã đạt tới đỉnh phong. Chỉ là tu vi rất khó có thể tăng trưởng. Nếu không, khi hắn tiến thêm một bước thì sẽ trở thành nhân vật cùng cấp Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng.

Kế tiếp chính là lão niên. Đó là thời gian tu luyện, chiến lực giảm xuống. Đại năng Thần Hải lão niên, nhiều nhất ở trên phương diện ý chí, linh hồn còn có chút đột phá. Các phương diện khác là năm sau không bằng năm trước. Làm sao lại có thể tiến bộ lớn như thế?

- Trên người Tạo Hóa lão nhân, tuyệt đối có bí mật!

Thượng Nguyệt Thiên tin tưởng pháp tắc thời gian có thể khiến võ giả tìm được quỹ đạo kéo dài tuổi thọ, nhưng không đến mức kéo dài được bốn đến năm ngàn năm nha!

Hắn càng không tin pháp tắc thời gian lại nghịch thiên đến mức khiến võ giả có thể đột phá ở lúc tuổi già.

Như vậy chỉ có hai khả năng. Một là Tạo Hóa lão nhân gặp được một cơ duyên mà bọn họ không thể tưởng tượng được.

Còn lại chính là ngay từ ban đầu, Tạo Hóa lão nhân đã có thực lực vượt qua Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng, chỉ là hắn ẩn dấu mà thôi.

Loại thứ hai khả năng cũng không phải quá lớn. Mấy năm nay tuy rằng Tạo Hóa lão nhân có thiên hướng lánh đời. Nhưng mấy ngàn năm trước hắn cũng là một nhân vật phong vân. Không có đạo lí có thực lực gần như thiên hạ đệ nhất mà lại che giấu cho đến bây giờ. Vậy thì cũng không giống nhau.

Cứ như vậy một loại khả năng lớn hơn nữa, là Tạo Hóa lão nhân rốt cuộc tìm được cơ duyên ở chỗ nào? Chính là Kỳ Tích hải sao?

Nghĩ đến đây, Thượng Nguyệt Thiên vô cùng kích động. Loại cơ duyên này, mình làm sao có thể nhận được?

Ầm Ầm!

Xa xa cự sơn bị nổ tung, Tư Đồ Hạo Thiên từ trong đống loạn thạch đi ra. Tuy rằng hắn đã bị va chạm vừa rồi, vô cùng chật vật, nhưng cũng không bị tổn thương quá lớn. Hai tay vỡ vụn của hắn gần như đã khép lại, chỉ để lại vết sẹo mờ nhạt. Đây chính là đặc điểm mạnh nhất của Cự Ma huyết mạch - năng lực chữa thương.

Tục truyền Viễn cổ Cự Ma là Bất Tử Chi Thân, chân tay gãy có thể hồi phục. Chỉ luận năng lực chữa thương huyết mạch Cự Ma còn hơn xa Hưu Môn. Chỉ là miệng vết thương nó khép lại cần tiêu hao chân nguyên, ở phương diện chiến đấu lâu dài không bằng Hưu Môn.

Tư Đồ Hạo Thiên nhìn Tạo Hóa lão nhân, trên mặt tràn đầy kinh sợ. Tuy rằng hắn còn có chiêu thứ ba càng mạnh, nhưng mà cũng không chặn được một kích vừa rồi của Tạo Hóa lão nhân.

Có lẽ Tạo Hóa lão nhân so với Đế Thích Già năm đó chỉ còn cách một khoảng không nhỏ. Nhưng lúc này, chỉ sợ không có người địch nổi, Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng và Đại Dã Hoàng thúc tổ hơn phân nửa đã không còn là đối thủ của hắn. Lão gia hỏa này, rốt cuộc đã gặp được cơ duyên gì?

Hắn không tin Tạo Hóa lão nhân chỉ là tán tu mà khi về già còn có thể đột phá. Huống chi pháp tắc thời gian hắn thi triển ra đã vượt qua phạm vi nhận biết ở Thiên Diễn đại lục. Tạo Hóa lão nhân cho dù ở pháp tắc Thời Không đạt tới trình độ cao tới đâu, cũng không có khả năng đột nhiên đem một loại pháp tắc gần như không có kế thừa hoàn thành tới trình độ bậc này.

Tư Đồ Hạo Thiên nhìn thật sâu Tạo Hóa lão nhân, há mồm cắn ra ba chữ;

- Ta nhận thua!

- Yêu Nguyệt ở lại Thần khí tộc ba năm. Tiền đặt cược thiếu Lâm Lan Kiếm trong vòng một tháng sẽ phái người đưa tới. Đại Hoang Huyết Kích và Ma Thần hộ tâm kính, Lâm Lan Kiếm được chọn một món.

Tư Đồ Hạo Thiên nói tới đây đột nhiên nhìn về phía Lâm Minh. Hắn lúc này vẫn trong trạng thái biến thân Cự Ma, chỉ là ánh mắt kia khiến người ta trở nên hồi hộp:

- Ngươi muốn cái gì?

Lâm Minh hơi trầm ngâm, không chút do dự:

- Đại Hoang Huyết Kích!

Ma Thần hộ tâm kính tuy rằng mê người. Tuy nhiên Lâm Minh vẫn cho rằng, phòng ngự tốt nhất chính là tấn công. Trường thương vô danh trong tay hắn chỉ là binh khí viễn cổ Hoàng Thành phát cho theo lệ. Tuy rắn chắn bền vững, song, uy lực vẫn kém một chút.

Có Đại Hoang Huyết Kích vào tay, mặc dù Lâm Minh không thể dùng Đại Hoang Kích Quyết, nhưng chỉ bằng vào lực trăm vạn cân của hắn, cộng thêm năng lượng rót vào, đồng thời rót thêm chiến linh, dùng Đại Hoang Huyết Kích đập người, tin tưởng uy lực có thể nghĩ mà biết.

Có Đại Hoang Huyết Kích, sức chiến đấu của Lâm Minh có thể tăng vọt. Mà nhìn lại Ma Thần hộ tâm kính, cho dù lực phòng ngự của mình có tăng hơn nữa, nếu gặp phải Thần Hải cường giả vẫn có thể mài chết mình, không thể chống lại.

- Được! Chỉ mong ngươi không bị khắc chết.

Tư Đồ Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng nhưng bên trong thì đau lòng. Toàn bộ Tu La thần quốc cũng chỉ có một kiện Thánh khí này. Bây giờ chỉ còn lại hai kiện chuẩn Thánh khí mà thôi.

Về phần nói bằng vào Đại Hoang Huyết Kích khắc chết Lâm Minh. Tư Đồ Hạo Thiên lại không trông cậy vào. Cái mạng của Lâm Minh rất kiên cường. Loại số mệnh này hắn đã lần lượt chiến thắng thiên tài đỉnh cấp cùng tuổi hắn, mà sau khi trải qua hiểm cảnh đại nạn không chết tích lũy xuống dưới thì rất khó phá.

Tương lai Lâm Minh rất có thể trưởng thành nhân vật hơn xa Ma Thủy Đại Đế. Cho nên muốn bằng vào một cây chiến kích của Ma Thủy Đại Đế khắc chết hắn thì chỉ là hy vọng xa vời.

- Ông!

Đại Hoang Huyết Kích phát ra một tiếng ngâm dài. Từ trong loạn thạch lao ra, bay đến tay Lâm Minh. Trong lúc nhất thời, Lâm Minh lập tức cảm giác trong tay mình như nâng một dãy núi. Hai chân trực tiếp lún xuống lòng đất. Nếu không cần dùng lực lượng Bát Môn Độn Giáp thì hắn cơ bản không đứng dậy được.

- Ít nhất nặng từ 70 - 80 vạn cân, võ giả bình thường phải rót vào lượng lớn chân nguyên mới có thể thúc dục nó. Ta bằng vào lực lượng cơ thể cũng không dễ làm được.

Sau khi sừ dụng Huyền Không Thuật, thân thể Lâm Minh mới ngừng trầm xuống. Tay cầm Đại Hoang Huyết Kích lăng không lơ lửng, hung kích đệ nhất thiên hạ quả nhiên danh bất hư truyền.

- Đạ tạ đại ân của tiền bối!

Lâm Minh ôm quyền quay sang Tạo Hóa lão nhân nói, phần nhân tình này hắn ghi nhớ trong lòng.

Tạo Hóa lão nhân mỉm cười. Không biết khi nào hắn đã khôi phục lại bộ dạng già nua trước kia. Tuy rằng nhìn qua tiên phong đạo cốt, lại có chút hương vị gần đất xa trời. Nhưng bây giờ lại không có ai dám nghĩ hắn gần đất xa trời. Một màn phát sinh vừa rồi quá rung động.

- Lâm Lan Kiếm tiểu hữu đừng khách khí! Lão hủ sẽ ở lại trong thiên thế giới này mấy ngày, đến lúc đó chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện.

- Nói chuyện?

Nghe hai từ này, võ giả ở đây có chút sững sờ. Tạo Hóa lão nhân muốn cùng Lâm Minh nói chuyện gì?

- Tạo Hóa tiền bối, ngài thật sự muốn thu đồ đệ?

Tuyết phong tiên tử dùng chân nguyên truyền âm hỏi. Tạo Hóa lão nhân và Tu La thần quốc không oán không cừu, hoàn toàn không có lý do gì nhằm vào Tư Đồ Hạo Thiên. Nhưng mà vì Lâm Minh, hắn lại toàn lực ra tay đánh bại Tư Đồ Hạo Thiên. Nếu nói như là mượn sức Lâm Minh, vậy thì hoàn toàn không cần thiết. Bởi vì Tạo Hóa lão nhân vốn chỉ có một mình, căn bản không có thế lực tương ứng. Thực bản thân chỉ sợ đã vượt qua đám Cửu Đỉnh Thái thượng Thần Hoàng và Đại Dã Hoàng thúc tổ. Vì thế không cần phải mượn sức Lâm Minh làm gì.

Nhưng nay hắn làm như vậy, chỉ có một lí do duy nhất là động tâm muốn thu đồ đệ.

- Ha ha! Tiểu Tuyết, ta nói rồi. Lâm tiểu hữu không phải là người lão hủ có thể dạy được. Lễ vật đồ đệ bái sư này, lão hủ hoàn toàn không chịu nổi.

Đây là lời Tạo Hóa lão nhân nhắc đến hai lần, cũng không khiêm tốn mà thật sự hắn không dạy được Lâm Minh.

- Vậy ngài hôm nay là vì cái gì?

Tuyết Phong tiên tử không kìm nổi nghi vấn trong lòng.

- Ha ha!

Tạo Hóa lão nhân cười mà không nói, hiển nhiên không muốn lời. Tuyết Phong tiên tử cũng chỉ có thể áp chế nghi vấn trong lòng không nhắc lại nữa.

Người Tu La thần quốc rút lui, để lại Tư Đồ Yêu Nguyệt. Đồng thời trong thời gian ngắn lại phái một Thần Hải cường giả đến bảo vệ Tư Đồ Yêu Nguyệt. Tư Đồ Hạo Thiên cũng không dám để lại Tư Đồ Dao Hi, tránh cho gây ra rối loạn.

Nhưng các hào kiệt trung ương Thiên Diễn đại lục vẫn chưa đi. Bọn họ vẫn ở lại trong Thiên thế giới nà lại càng có xu thế tụ tập đông hơn nữa.

Đơn giản là vì - Lâm Minh.

Hiện tại có thể nói: Lâm Minh - chạm tay vào là có thể bỏng.

Đánh bại Tư Đồ Yêu Nguyệt, Lâm Minh vượt qua nguy cơ lớn nhất. Tiền đồ của hắn từ nay có thể là hào quang sáng lạn.

Cho dù không trông cậy vào mượn sức Lâm Minh, nhưng ít thì cũng phải duy trì quan hệ tốt với hắn một chút.

Trong nhất thời, chỗ của Lâm Minh ở lại bỗng đông như trẩy hội. Đối với những thế lực lôi kéo làm quen như này, Lâm Minh không thể một mực cự tuyệt. Trong đó có rất nhiều thế lực có sức ảnh hưởng lớn, chẳng hạn như Thượng gia của Đại Dã thần quốc, Bạch tộc của Cửu Đỉnh thần quốc...

Trong lúc cường giả Thần Hải như Thượng Nguyệt Thiên và Tuyết Phong tiên tử đều tự mình đăng môn, Lâm Minh và Thích Bạch đều phải ra nghênh đón.

Những thế lực, đại gia tộc này bái phỏng cũng mang đến cho Lâm Minh rất nhiều lễ gặp mặt, phần lớn là thiên tài địa bảo, đan dược trân phẩm, nhiều vô số kể. Tổng giá trị cũng lên tới 300 đến 400 vạn Nguyên linh thạch. Trong đó một mình Dương Vân đưa tới 80 vạn cộng thêm hai viên Hóa Thần đan lúc trước, cũng 100 vạn Nguyên linh thạch có dư.

- Dương Vân...

Lâm Minh nhìn vào bảo vật trước mắt hơi trầm ngâm. Dương Vân hậu lễ như thế, làm cho hắn có cảm giác không đơn giản. Bởi vì quan hệ giữa hắn và Lâm Minh khá tốt, hắn cũng không đến mức phải mời mình gia nhập Cửu Đỉnh thần quốc.