Vũ Cực Thiên Hạ

Chương872: Thanh đồng quỷ quan!



Nguyền rủa của Đại Hoang Huyết Kích cuối cùng là không thể bị hư hao. Dựa theo thuyết pháp của Ma Quang, Đại Hoang Huyết Kích đã bị Tu La quốc phong ấn. Lực lượng nguyền rủa rất lớn, mà Lâm Minh qua nhiều năm như vậy, số thanh niên tuấn kiệt bị hắn đánh bại đã không đếm được. Tuyệt đại nhân vật, khí thế, số mệnh tích lũy ra đã thập phần cường đại.

Hơn nữa lịch lãm ở Viễn Cổ Hoàng Thành, thừa kế huyết mạch Cổ Phượng, cùng với Thương Long Nghịch Thương Chi Huyết mà Lâm Minh vốn có. Nhiều nhân tố như vậy cộng dồn lại, để cho Lâm Minh có Phong Đế Chi Mệnh.

Có thể đoán được tương lai Lâm Minh nếu không có gì ngoài ý muốn, sẽ dễ dàng trở thành cường giả vượt qua cảnh giới Thần Hải. Thậm chí cảnh giới cao hơn, nhân vật tuyệt đối như thế, khắc chế một cây Đại Hoang Huyết Kích lấy được từ khu vực bên cạnh Vạn Cổ Ma Khanh, cũng không tính là quá khó khăn. Dù sao Đại Hoang Huyết Kích ở trong Thánh khí cũng có cấp tương đối thấp.

Khuya hôm đó, Lâm Minh thay đổi một thân trang phục. Không có mang mặt nạ Mộc Linh Ngọc chói mắt, trực tiếp thông qua Truyền tống trận đi tới ngoại giới. Rồi sau đó hắn không có khoa trương phi hành mà là gần sát mặt đất, nhanh chóng xuyên qua. Cho đến nơi cách Thần Khí tộc ở Trung Thiên giới có hơn hai nghìn dặm, Lâm Minh mới lấy ra Thần Hành Chu đã qua cải tạo đặc thù. Sau khi đi lên Thần Hành Chu, hắn bay thẳng về Kỳ Tích Chi Hải.

Dọc theo đường đi, Lâm Minh chuyên chọn đường nhỏ, tránh tất cả thành phố lớn, hữu kinh vô hiểm đi tới đầm lầy màu đen tám ngàn dặm.

Đầm lầy màu đen tám ngàn dặm, cường giả Mệnh Vẫn tiến vào trong đó cũng cửu tử nhất sinh. Cường giả Thần Hải tiến vào trong đó coi như cũng an toàn. Trừ phi vận khí rất kém cỏi, nếu không sẽ không chết.

Lâm Minh hôm nay đã gần như là người thứ nhất dưới Thần Hải cảnh ở Thiên Diễn đại lục. Hơn nữa, hắn có nhiều pháp bảo, sinh mệnh chi hỏa tràn đầy, lực phòng ngự siêu cường. Sự khôi phục sức khỏe cùng tốc độ cực hạn, năng lực chạy trốn cùng năng lượng sinh tồn không kém, so sánh với những cường giả Thần Hải đã là gần đất xa trời như Tư Đồ Bá Nam.

Tiến vào đầm lầy màu đen tám ngàn dặm lần nữa, Lâm Minh đã không phải là kẻ yếu Toàn Đan hậu kỳ lúc trước. Đối mặt với nguy hiểm, hắn cũng có đủ năng lực chống cự.

Huống chi, Lâm Minh đã từng tới đầm lầy màu đen tám ngàn dặm một lần. Đối với môi trường nơi này cũng hết sức quen thuộc. Một đường hữu kinh vô hiểm đi tới nội địa đầm lầy màu đen tám ngàn dặm.

Tuy nhiên, muốn tìm được Thận Long, cũng không phải là chuyện dễ dàng. Tuy nói Thận Long kia thân thể dài hơn nghìn dặm. Thận khí nhổ ra có thể che đậy nhật nguyệt, nhưng thời không trong đầm lầy màu đen tám ngàn dặm vặn vẹo. Lực trường khép kín khắp nơi. Không cách nào dùng cảm giác để tìm kiếm đại quy mô, muốn tìm được Thận Long này vẫn là dựa vào vận khí mới được.

Lâm Minh ở lại đầm lầy màu đen tám ngàn dặm thoáng một cái chính là mấy ngày, trong thời gian đó hắn cũng gặp nhiều tồn tại sống. Những thứ sinh tồn này cùng thiên kì bách quái của đầm lầy màu đen tám ngàn dặm, có chút tương tự quỷ vật, có chút còn lại là hung thú sinh động, còn có chút giống như là nước bùn chồng chất mà thành. Không phải trường hợp cá biệt, thực lực chúng nó căn bản đều dưới Thần Hải, không có gì uy hiếp đối với Lâm Minh.

Lúc này, trước người Lâm Minh có một đầu quái vật hình người thân cao ước chừng một trượng. Sắc da hắn toàn thân xanh thẳm, thân thể cường tráng, trên đầu có một con mắt khổng lồ lòi ra, cầm một cây Lang nha bổng cao chừng hai người trong tay, huy vũ, oai phong lẫm lẫm.

- Độc Nhãn Cự Ma!

Lâm Minh hơi ngẩn ra, thoáng cái kêu lên tên quái vật này. Nó thuộc về dị chủng thời thái cổ. Ngay từ lúc thời đại thượng cổ mười vạn năm trước, nó đã tồn tại ở Thiên Diễn đại lục, bị một chút cao thủ đỉnh cấp thuần phục trở thành tọa kỵ.

Loại quái vật này lực lớn vô cùng, lực phòng ngự của thân thể có thể so với Bảo khí Thiên giai. Đồng thời, một viên độc nhãn có thể phóng ra Ác Ma Quang Tuyến, đoạt đi sinh cơ, làm cho thân thể hóa đá.

Một Độc Nhãn Cự Ma kéo đến trên Thiên Mệnh Bảng tuyệt đối có thể xếp vào top 20. Đây là bởi vì nguyên nhân trí khôn Độc Nhãn Cự Ma thấp. Nếu nó có thể tu công pháp, võ kĩ cùng ý cảnh thì lực chiến đấu của nó sẽ không thể tưởng tượng.

Con mắt trên đầu Độc Nhãn Cự Ma kia là tài liệu chế thuốc vô cùng tốt. Một thân da bền bỉ thì có thể lấy ra luyện chế áo giáp Thiên giai. Nhưng là nó thật sự quá khó đối phó, cho dù là võ giả top 10 Thiên Mệnh Bảng cũng e sợ mà tránh không kịp.

Đây là bởi vì lực phòng ngự Độc Nhãn Cự Ma cực mạnh. Hơn nữa sinh mệnh lực cường đại, không cách nào giết chết trong thời gian ngắn. Kể từ đó, tiếng vang chiến đấu rất dễ dàng đưa tới nguy hiểm.

Tuy nhiên lúc này Lâm Minh lại không có ý muốn tránh ra. Hắn muốn thử uy lực của Đại Hoang Huyết Kích một lần. Đồng thời cũng coi trọng tài liệu trên người Độc Nhãn Cự Ma. Con độc nhãn kia có thể giữ lại cho mình dùng. Những xương cốt da thịt khác thì để lại cho Thần Khí tộc luyện chế Bảo khí.

Xịch!

Một đạo Ác Ma Quang Tuyến bắn ra từ trong mắt Độc Nhãn Cự Ma, như lôi đình bắn về phía trái tim Lâm Minh. Lâm Minh chân đạp thân pháp Kim Bằng Phá Hư, thân thể biến mất như khói nhẹ. Sau một khắc, hắn đi tới phía sau Độc Nhãn Cự Ma. Hai tay bắt được Đại Hoang Huyết Kích, Bát Môn Độn Giáp mở ra, lực lượng cường đại đi qua Đỗ Môn truyền lại, bộc phát ra sức lực hơn một trăm nghìn cân. Đại Hoang Huyết Kích trầm trọng giống như vẫn thạch đập phá xuống. Không có chút biến hóa nào nện ở trên bả vai Độc Nhãn Cự Ma!

Ầm!

Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, thân thể Độc Nhãn Cự Ma bị nện mạnh tới mức vặn vẹo biến hình. Huyết tương cùng mảnh xương vỡ bắn mạnh ra ngoài. Hai chân bởi vì không chịu nổi áp lực cực lớn mà gãy lìa, nửa người bên phải thành thịt nát. Xương xườn toàn bộ vỡ vụn, nội tạng lưa thưa chảy ra.

Một Độc Nhãn Cự Ma nổi tiếng về lực phòng ngự bị một kích của Lâm Minh đè chết!

- Một kích này, thật thống khoái!

Mới vừa rồi một chiêu của Lâm Minh không giữ lại chút nào. Bộc phát ra toàn bộ lực lượng của thân thể, lại không có sử dụng chân nguyên, một kích ném ra. Mặc dù chấn thành cánh tay tê dại, khí huyết nhộn nhạo nhưng có một loại cảm giác nhẹ nhàng vui vẻ, phảng phất giống như tế bào toàn thân toàn bộ giãn ra, trắng trợn hấp thu năng lượng, tùy ý động thân thể khớp xương liền phát ra tiếng nổ vang, phảng phất giống như đang sinh trưởng. Đây là cảm giác mà phương thức chiến đấu lấy năng lượng làm chủ của hệ thống tụ nguyên vĩnh viễn không cách nào mang đến.

Năng lượng chiến đấu dù sao cũng là nhờ vào vật ngoại thân. Một chiêu thương mang đánh ra, cho dù phát sinh va chạm kịch liệt hơn nữa, chỉ cần không phải bị dư ba liên lụy cũng sẽ không ảnh hưởng đến trên thân thể võ giả. Tuyệt đối sẽ không như luyện thể thuật, có cảm giác chân thật khi dùng thân thể thừa nhận lực trùng kích.

- Mặc dù ta đã không hề sử dụng chiêu thức của Đại Hoang Kích Quyết, nhưng chỉ cần dùng Đại Hoang Huyết Kích đập người thì tuyệt đối là một kiện binh khí tiện tay.

Lâm Minh lẩm nhẩm, đang tính động thủ phân cắt thi thể Độc Nhãn Cự Ma. Đúng lúc này, tim của hắn đột nhiên co lại, cả người cảm thấy lạnh buốt. Một cỗ bất an không hiểu làm cho hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa.

Chỉ thấy dưới tầng mây tối om, một đoàn bóng dáng ánh huỳnh quang lóe ra như U linh nhẹ nhàng tới đây.

Đoàn kia nhìn như tung bay chậm chạp, kì thực, tốc độ lại nhanh đến tốt cùng. Lúc mới thấy chỉ là một điểm sáng nhỏ, trong chớp mắt cũng đã có thể thấy rõ tất cả diện mạo của nó. Đó là sáu ác quỷ, thân mặc hắc bào, mặt mũi dữ tợn, hành tung phiêu hốt như U linh. Bên trong quỷ trảo của bọn họ chia ra cầm một cái xiềng xích thô to. Sáu cái xiềng xích nối liền, kéo một cái Thanh Đồng Quỷ Quan. Quỷ quan vô cùng khổng lồ, cao cỡ một trượng, dài ba trượng, toàn thân có khắc Đồ Đằng kì dị, thoạt nhìn nặng nề mà mênh mang, tản ra khí tức làm cho linh hồn người ta hơi bị run rẩy.

Trong phút chốc, Lâm Minh chỉ cảm thấy lưng phát rét. Hắn ngừng thở, thân thể tận lực núp trong bóng râm, ngưng thần không động lấy một cái.

Cũng không phải cảnh tượng ác quỷ kéo quan làm cho hắn kinh hãi như vậy, mà là bản thân sáu ác quỷ kia để cho Lâm Minh có cảm giác thở gấp.

Bọn họ hiển nhiên cũng không phải là người. Đại khái bởi vì hệ thống tu luyện bất đồng. Lâm Minh căn bản nhìn không ra tu vi của bọn họ. Nhưng lại là có cảm giác được, bọn họ tu vi thậm chí cường đại hơn so với mình.

Phải biết rằng Lâm Minh đã gần như có chiến lực Mệnh Vẫn cao nhất, cao hơn nữa, chính là Mệnh Vẫn tầng tám trong truyền thuyết hay Thần Hải. Nói cách khác, sáu ác quỷ này đều có thực lực đến gần đại năng Thần Hải của loài người.

Bọn họ rất có thể là tồn tại đồng đẳng với Chuẩn Đế của Cự Ma tộc, Yêu tộc.

Sáu cường giả cấp Đế lôi kéo một Thanh Đồng Quỷ Quan!

Trong quỷ quan là vật gì?

Lâm Minh cũng không cho là trong đó chẳng qua chỉ là một cỗ thi thể. Cho dù là thi thể, tất nhiên cũng sẽ là một loại thi thể yêu ma như Thi Sát vạn năm, Thi Khôi vạn năm.

Có khả năng nhất chính là nằm trong Thanh Đồng Quỷ Quan là một chủng tộc tồn tại như Quỷ ⮨ màu đen phía ngoài lục đạo. Mà thực lực của họ đã khó có thể tưởng tượng.

Đầm lầy màu đen 8000 dặm, cường giả Thần Hải sẽ không có nguy hiểm quá lớn, mà dưới Thần Hải cảnh thì cửu tử nhất sinh. Vì vậy, tồn tại thần bí trong Thanh Đồng Quỷ Quan kia, không phải là thuộc về đầm lầy màu đen, nếu không cường giả Thần Hải bình thường gặp phải nó tuyệt đối là một chữ chết!

Chẳng lẽ... Nó là đồ vật lấy ra từ Kỳ Tích Chi Hải?

Trong lòng đột nhiên hiện lên ý nghĩ này, cho nên Lâm Minh ngay cả tim đập cũng ngừng lại. Hắn biết rõ giờ khắc này, một khi quái vật trong Thanh Đồng Quỷ Quan sinh ra một chút hứng thú với hắn. Như vậy, hắn phải chết là không thể nghi ngờ.

Thanh Đồng Quỷ Quan tốc độ cực nhanh, phi độn trăm dặm, chẳng qua là mấy hơi thời gian. Nhưng mà mấy hơi thời gian như vậy đối với cảm giác của Lâm Minh lại dài như thể một năm.

Hô!

Thanh Đồng Quỷ Quan bay đi, bay qua đỉnh đầu Lâm Minh như khói nhẹ vô ảnh vô tung. Chân trời vẫn là mây đen vô cùng vô tận như trước không thấy chút ánh sáng nào. Bóng tối là sắc thái vĩnh hằng trong đầm lầy màu đen tám ngàn dặm.

Đi...

Phía sau lưng, lòng bàn tay của Lâm Minh cũng là mồ hôi lạnh. Hắn biết tồn tại thần bí trong thạch quan kia. Nếu như dò xét bốn phía, như vậy mình tuyệt đối không trốn được cảm giác của đối phương.

Có thể nó ngẫu nhiên đang ngủ say. Có thể bởi vì tu vi chính mình chỉ có Mệnh vẫn tầng một, bằng vào bề ngoài không cách nào phỏng đoán ra thực lực chân thật, làm cho đối phương không nổi lên hứng thú. Tóm lại hắn hữu kinh vô hiểm vượt qua một kiếp này.

Đây rốt cuộc là vật gì?

Xoa xoa mồ hôi lạnh, Lâm Minh kinh hồn chưa định. Vốn là hắn còn định ở lại đây lịch lãm một ít thời gian. Bây giờ nhìn lại vẫn là sớm tìm được Thận Long rồi trở về thì tương đối an toàn. Ở trước mặt cường giả chính mình không có nửa phần sức phản kháng.

Vội vã thu hồi thi thể Độc Nhãn Cự Ma, Lâm Minh lập tức rời đi. Hắn triển khai thân pháp hết tốc lực thẳng hướng ngược lại với Thanh Đồng Quỷ Quan, nhanh chóng đi sát trên mặt đất.

Nhưng mà chỉ là đi chưa tới đầy một nén nhang, hắn lại đột nhiên dừng bước. Hô hấp dừng lại, lạnh cả người. Ở trước mặt hắn là một con sông lớn nhợt nhạt không sạch sẽ. Sóng lớn cuồn cuộn, tản ra vô tận tử khí.

Sông Hoàng Tuyền!