Chương 970: Trên ngọn sóng gió

- Phượng tiên tử, ngươi muốn sắp xếp tiểu tử Mệnh Vẫn tầng năm này tiến vào Phượng Hoàng Điện?
Lúc lĩnh thân phận lệnh bài ở Phượng Hoàng Điện, lão nhân phụ trách đăng ký cau mày, có chút hoài nghi liếc nhìn Lâm Minh một cái. Hắn là Phó điện chủ thứ nhất của Phượng Hoàng Điện, họ Tôn, tu vi cảnh giới Thần Quân.

- Cơ sở vững chắc, tuy nhiên tu vi quá thấp, võ giả Mệnh Vẫn trừ phi là Mệnh Vẫn tầng chín, nếu không không thể tiến vào Phượng Hoàng Điện.

- Thật không? Ta theo biết, tuy nói Phượng Hoàng Điện quy định đệ tử Mệnh Vẫn tầng chín hoặc là cảnh giới Thần Biến mới có thể gia nhập, nhưng trên thực tế, một ít Mệnh Vẫn kỳ xuất thân đại thế gia, thậm chí võ giả Toàn Đan kỳ, bối cảnh thâm hậu, lại được chứng thực rất đại tiềm lực, liền có thể thông qua một ít quan hệ, đặc biệt tiến vào Phượng Hoàng Điện!

Phượng tiên tử vừa nói đã vạch trần lão nhân họ Tôn, tuy nhiên lão nhân họ Tôn không chút xấu hổ, cười nói:
- Cũng là ngươi nói, cần xuất thân từ đại thế gia, hơn nữa rất có tiềm lực, tiểu tử này, xuất thân từ đại thế gia sao?

Hắn trên dưới đánh giá Lâm Minh một lần, Lâm Minh vừa mới tiến vào Thần Vực không lâu, chân nguyên vẫn còn giữ lại đặc tính của võ giả hạ giới, liếc mắt một cái đã nhìn ra được, hiển nhiên không xuất thân từ thế gia.

Phượng tiên tử mặt không đổi sắc nói:
- Lâm Minh lúc trước tiến vào Thánh Khí Các, được khí linh Thánh Khí Các tán thành, chiếm được Phượng Huyết Thương, đây có đủ tư cách được tiến vào Phượng Hoàng Điện hay không?

- Hả?
Lão nhân kia nghe xong Phượng tiên tử nói ánh mắt sáng lên:
- Phượng Huyết Thương! Thì ra là thế! Ta nói là ai chiếm được Thánh khí đứng đầu Thánh Khí Các, thì ra chính là tiểu tử này.

Lão nhân nhìn Lâm Minh từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút kinh ngạc. Cũng có chút nghiền ngẫm:
- Từ hạ giới phi thăng Thần Vực không lâu, nhận được Phượng Huyết Thương, đúng là thần kỳ, Phượng tiên tử, ngươi đúng là hảo nhãn lực à, từ trong đống rác cũng có thể nhặt được bảo bối.

Ánh mắt Lão nhân đánh giá Lâm Minh ẩn chứa vẻ không hiểu, Lâm Minh mặt không đổi sắc, hắn mơ hồ có cảm giác, tu vi lão nhân này cũng là cảnh giới Thần Quân. Hơn nữa có thể không chỉ cảnh giới Thần Quân sơ kỳ. Đến tột cùng là cấp bậc gì, hắn cũng không rõ lắm, loại tồn tại này, xa xa không phải mình có thể chống lại.

Loại lão quái vật tu vi cực cao này, tự nhiên sẽ không phải vì một kiện Thánh khí cực phẩm liền nhằm vào chính mình. Nhưng mà lúc trước Phượng tiên tử nói qua. Lão nhân này cũng là người của Cửu Dương chân nhân, do vậy, tự nhiên phải đề phòng nhiều hơn.

- Được khí linh Thánh Khí Các tán thành. Quả thật có thể tiến vào Phượng Hoàng Điện, tuy nhiên nói một cách tục tĩu là, nếu tương lai ngươi thành tựu thấp kém thì lão phu cũng sẽ đuổi ngươi ra, đến lúc đó ngươi có thể sẽ chịu đả kích rất lớn, ngươi có thể tự cân nhắc đi.
Tôn lão nhân không nhanh không chậm nói.

- Nếu Lâm mỗ kỹ không bằng người, không cần tiền bối đuổi ta, ta sẽ tự mình ra đi!

- Được, đây là thân phận lệnh bài của ngươi.
Tôn lão nhân nói xong vung tay lên, một tấm lệnh bài bay vào tay Lâm Minh, đó là một lệnh bài màu vàng đỏ, trên mặt chính có khắc một con Phượng Hoàng, mặt trái viết ba chữ Lâm Minh, với lệnh bài Kim Ô Điện tương tự như nhau.

- Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử Phượng Hoàng Điện ta, bị lão phu quản hạt, đệ tử Phượng Hoàng Điện cấm tư đấu, có mâu thuẫn không thể giải quyết. Chiến một trận thì cũng có thể, chỉ cần có Điện hộ pháp làm chứng, ở Niết Bàn Tế Đàn quyết phân thắng bại, trước khi chiến ước định kẻ bại phải trả một cái giá phải trả, nếu không, bất kỳ kẻ nào chủ động hất lên tranh chấp thì sẽ bị trấn áp ngàn năm!

Tôn lão nhân nói không riêng gì quy củ của Phượng Hoàng Điện, cũng là quy củ của toàn bộ Phượng Minh Cung, tuy nhiên Phượng Minh Cung cấp bậc sâm nghiêm, nếu như đệ tử Hỏa Điểu Cung phạm thượng, mạo phạm uy nghiêm đệ tử Phượng Hoàng Điện, đệ tử Phượng Hoàng Điện có thể trực tiếp xử tử, đây cũng không tính vi phạm cung quy.

- Lâm Minh, sau này ngươi tiềm tu ở trong này, đây là một quả ngọc giản ta dùng tu vi 300 năm luyện chế ra, trong đó có 1 hóa thân, thời khắc nguy cơ, chỉ cần bóp nát ngọc giản này, hóa thân của ta sẽ xuất hiện, mà bản thân ta, cũng sẽ ở trong 3 tức đuổi tới, chỉ cần ngươi không ra khỏi thế giới Phượng Minh Cung.

Võ giả có tu vi đạt tới cảnh giới nhất định có năng lực có thể luyện chế hóa thân, thực lực mạnh yếu của hóa thân phải xem võ giả trong lúc luyện chế rót vào bao nhiêu tu vi, những tu vi này rót vào trong hóa thân cũng không phải bỏ qua, bất cứ lúc nào cũng có thể thu hồi, nhưng mà, nếu hóa thân bị người đánh chết, vậy thì những tu vi này sẽ không còn.

- Ha ha, 300 năm tu vi luyện chế hóa thân, Phượng tiên tử, ngươi đúng là đổ cả vốn gốc lên người Lâm Minh, hóa thân như vậy, chỉ sợ là ngươi nhiều nhất chỉ luyện được hai ba cái, có nhiều hơn nữa thì sẽ ảnh hưởng tới tu luyện của ngươi.

Tôn lão nhân cười hắc hắc, hắn biết Phượng tiên tử ở trước mắt mình đưa hóa thân ngọc giản cho Lâm Minh chính là chấn nhiếp mình, khiến cho những người có lòng dạ bất lương đối với Lâm Minh mang lòng dạ bất lương đừng nghĩ đánh chủ ý vào.

- Lâm Minh, ngươi cùng lão phu đến đây đi, vừa lúc hôm nay đến phiên lão phu giảng pháp, ngươi cũng tới nghe một chút đi.

Tôn lão nhân nói xong câu đó, tay áo vung lên, một đạo ánh sáng đỏ bao bọc ở Lâm Minh, trực tiếp mang theo Lâm Minh tiến vào Phượng Hoàng Điện, đây là một khu vực khoảng 10 dặm, là một trong dãy nhà lớn nhất toàn bộ Phượng Minh Cung.

Nơi này mỗi một đệ tử đều có 1 tòa cung điện làm phủ đệ, mức độ lớn nhỏ, xa hoa của cung điện vượt xa hoàng cung ở hạ giới. Trong đó có các loại nhà thuỷ tạ ban công, quỳnh lâu điện ngọc, núi giả lâm viên, ôn tuyền, thậm chí còn có khu vực săn bắn, hàng hóa mỗi ngày đều có người chuyên môn vận chuyển tới đây, trong cung điện còn có rất nhiều nha hoàn, người hầu phàm nhân, chừng mấy trăm người, tất cả công việc vụn vặt trong cuộc sống đều được quản lý cẩn thận.

Có một ít đệ tử thậm chí ở trong phủ đệ thành lập tam cung Lục Viện, hậu cung có ba ngàn, đó quả nhiên là cuộc sống Hoàng đế.

Trên thực tế, ở trong Phượng Minh Cung, có rất nhiều người không phải là tộc nhân thượng cổ Phượng tộc, những người này chỉ là người bình thường ở Thần Vực, được chiêu mộ tiến vào làm tạp dịch, mà phần lớn nha hoàn, người hầu trong Phượng Hoàng Điện phần lớn đều do bọn họ đảm đương.

Trong Phượng Hoàng Điện trừ rất nhiều phủ đệ của đệ tử ra, còn có rất nhiều luyện tràng, Pháp trận tu võ, còn có rừng rậm nuôi rất nhiều hung thú dùng để thí luyện, những nơi này chiếm phần lớn như vực.

Khi Lâm Minh tiến vào khu vực trung tâm của Phượng Hoàng Điện, đệ tử Phượng Hoàng Điện đang tụ tập nghe giảng pháp. Mỗi ngày Phượng Hoàng Điện đều có một vị cường giả Thần Quân giảng pháp, một lần giảng là mấy canh giờ, trong đó bao gồm công pháp thượng cổ Phượng tộc, võ kỹ, hỏa hệ pháp tắc, thậm chí còn có một ít liên quan đến Không gian ý cảnh, Thời gian ý cảnh vân vân.

Hôm nay lão sư giảng pháp đúng là lão nhân họ Tôn.

Đến buổi trưa, đúng là bắt đầu tới bài giảng. Lão nhân họ Tôn hóa thành một tia sáng đỏ, mang theo Lâm Minh cùng nhau đi tới nghe ngộ cung.

- Hả? Bên cạnh Tôn Điện sao lại có một người trẻ tuổi đi cùng, chẳng lẽ là đệ tử mới vào điện?
Đệ tử Phượng Hoàng Điện có tổng cộng mấy trăm người, trong đó cường giả cảnh giới Thần Biến chiếm hơn chín thành, những người này đều biết nhau, cho nên đột nhiên xuất hiện một gương mặt mới mới nhận ra.

- Hắn mới chỉ có tu vi Mệnh Vẫn tầng năm, chẳng lẽ là con cháu đại thế gia?

- Làm sao có thể, hắn rõ ràng là người hạ giới phi thăng, mới vừa vào Thần Vực không lâu, không biết vì sao được Tôn Điện chủ mang theo bên người, lại mang đến nghe ngộ cung, chẳng lẽ tới đây nghe pháp? Nơi này chỉ có đệ tử Phượng Hoàng Điện mới có thể được nghe pháp lúc này.

Mọi người nhao nhao nghị luận, lão nhân họ Tôn giơ hai tay nhấn xuống, đệ tử nghe ngộ cung lập tức im bặt:
- Chư vị, đây là đệ tử mới tiến vào Phượng Hoàng Điện ta, Lâm Minh, ngày sau hắn ở Phượng Điện này!

Phượng Hoàng Điện kỳ thật được tạo thành từ hai cái điện, một cái là Phượng Điện, một cái là Hoàng Điện. Hai từ Phượng Hoàng đều gọi chung cho sống mái, hùng là phượng, thư là phượng hoàng, Phượng Hoàng Điện cũng có đối ứng, nam đệ tử ở Phượng Điện, nữ đệ tử ở Hoàng Điện.

- Hả? Đúng là đệ tử mới của Phượng Hoàng Điện!

- Hắn chỉ có tu vi Mệnh Vẫn tầng năm, còn là người hạ giới phi thăng, làm sao đủ tư cách vào Phượng Hoàng Điện, chẳng lẽ thiên phú khác biệt?

Lão nhân họ Tôn vừa nói ra lời này, võ giả ở đây đều cảm thấy vô cùng giật mình, rất nhiều người dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Lâm Minh. Trong số bọn họ, rất nhiều người đều phải khổ cực đột phá Thần Biến kỳ mới được tiến vào Phượng Hoàng Điện, nhưng Lâm Minh chri có tu vi Mệnh Vẫn tầng năm đã được tiến vào, lại được hưởng dụng tài nguyên tốt hơn bọn họ nhiều, trong lòng bọn họ đương nhiên cảm thấy bất bình.

- Ha ha, các ngươi không cần hoài nghi thiên phú của Lâm Minh, chuyện ồn ào huyên náo Phượng Huyết Thương lần này, các ngươi lại không biết, nó đã lọt vào tay Lâm Minh. Lâm Minh được các khí linh Thánh Khí Các tán thành, tự nhiên có tư cách tiến vào Phượng Hoàng Điện.

Lão nhân họ Tôn mí mắt giật giật, lơ đểnh nói.

- Cái gì? Thì ra người lấy đi Phượng Huyết Thương chính là hắn!

- Một tên võ giả hạ giới phi thăng mà lấy được Phượng Huyết Thương!

Lập tức, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Minh đều thay đổi, không nghĩ tới thanh niên tuấn tú trước mắt nhìn qua bình thường này, lại đoạt được Phượng Huyết Thương.

- Thật sự không thể lý giải, khí linh Thánh Khí Các làm sao phán đoán, Phượng Hoàng Điện ta có rất nhiều sư huynh thiên phú khác biệt muốn lấy Phượng Huyết Thương nhưng đều thất bại, bây giờ lại cho một tên võ giả hạ giới phi thăng lấy được, ta cũng không tin, tiềm lực, thiên phú của hắn còn mạnh hơn chúng ta.

Một tên đệ tử không phục nói, Thánh Khí Các phán định tiềm lực, thiên phú võ giả kỳ thật cũng không có tiêu chuẩn nhất định, khí linh hoàn toàn là dựa theo Thánh Khí Các khảo hạch nó đề ra mà quyết định, điều này làm cho trong lòng một ít đệ tử khó tránh khỏi có chút bất bình, hoài nghi khí linh Thánh Khí Các phán đoán không công bằng.

- Ta cũng dùng thương vậy, không nghĩ tới, thần binh Phượng Huyết Thương đứng đầu Thánh Khí Các lại nằm trong tay một tên võ giả hạ giới phi thăng, vì thế ta cố gắng sáu năm lại thất bại trong gang tấc...

Một tên đệ tử cảm thán, cũng có chút tiếc hận, loại cảm giác này giống như là, ở trong môn phái mình có sư muội dung mạo kinh thiên, thiên phú có một không hai trong thiên hạ, các phương diện khác đều vô cùng hoàn mỹ, nếu có thể cùng nàng song tu, thì sẽ vô cùng có lợi đối với tu vi mình, thậm chí đột phá bình cảnh.

Vô số nam đệ tử theo đuổi nàng, đều gãy cánh trở về, kết quả, về sau một tên bình dân mới gia nhập môn phía liền ôm sư muội mỹ mạo vô song vào tay, điều này làm cho những người khác làm sao không ghen tị?

Lão nhân họ Tôn đứng ở trên đài, chắp hai tay sau lưng, tùy ý để đệ tử bên dưới nghị luận, hắn chỉ cười tủm tỉm, không chút can thiệp.

Lâm Minh thấy một màn như vậy, trong lòng cười khổ, cừu hận này đúng là không sao nói rõ được, lão nhân họ Tôn này chín phần là cố ý, vài ba câu đã đem mình đặt lên đầu sóng ngọn gió.

Cho tới tận khi nửa nén hương sau, thanh âm nghị luận mới dần dần nhỏ xuống, lão nhân họ Tôn mới nói:
- Tốt lắm, Lâm Minh, ngươi tìm tìm một hàng bên dưới ngồi xuống đi, lão phu sắp bắt đầu giảng pháp, trong lúc giảng pháp cấm lên tiếng.

Lão nhân họ Tôn vung tay áo lên, Lâm Minh đã bị đưa đến trong đoàn người, ánh mắt mấy tên đệ tử xung quanh lập tức dồn về phía hắn.