- Mười giọt máu Phượng Linh,, giá trị đồng đẳng với Thánh khí cực phẩm bình thường, Hỏa Viêm Quảng cho dù xuất thân từ đại gia tộc, làm sao có thể chuẩn bị nhiều máu Phượng Linh như vậy, đừng quên lúc chính hắn đột phá Mệnh Vẫn tầng chín còn dùng một chút.

- Hắn dĩ nhiên chuẩn bị không được, nhưng là có thể mượn! Hắn có một tiểu thúc kinh thế kỳ tài, lập tức tu thành Thần Quân, Hỏa Viêm Quảng mượn hắn máu Phượng Linh, hẳn là có thể mượn được, đến lúc đó, thắng được Phượng Huyết Thương, trả lại máu Phượng Linh là được, thậm chí Phượng Huyết Thương này cũng phải phân một chút chỗ tốt cho tiểu thúc hắn.

- Hỏa Viêm Quảng này quá hùng hổ hăm doạ, tứ trọng thiên Mệnh Vẫn tầng chín tới khiêu chiến Lâm Minh, đây không rõ ràng là khi dễ người sao? Lâm Minh mới Mệnh Vẫn tầng năm, làm sao dám ứng chiến?

- Không sai, chính là khi dễ người, chính là làm mất mặt, Hỏa Viêm Quảng đại khái cũng không trông cậy vào Lâm Minh có lá gan ứng chiến, hắn chính là người đột phá Mệnh Vẫn tầng chín tiếp theo ngày hôm nay, danh tiếng đang thịnh, làm Lâm Minh mất mặt, báo thù bị Lâm Minh làm nhục nhã mấy ngày trước.

- Ta xem hôm nay Lâm Minh là gặp hạn, lời nói được lúc trước quá kiêu căng, ai bảo hắn lấy Thánh khí cực phẩm người khác không có lấy cớ để từ chối chiến đấu, lần này gieo gió gặt bão! Ta nếu là Lâm Minh, vậy thì nhịn xuống chuyện ngày hôm nay, làm Ô Quy lui đầu một lần, giấu tài, cố gắng tu luyện, sau khi đột phá Mệnh Vẫn tầng chín, lấy lại danh dự.

- Hắc, ngươi ngu a, Lâm Minh sau khi phá Cửu Vẫn, Hỏa Viêm Quảng tuyệt đối sẽ phá Thần Hải, vẫn bị áp a, hơn nữa Hỏa Viêm Quảng bảo Lâm Minh quỳ xuống nói xin lỗi, đàn ông dưới đầu gối là vàng, nhất là thiên tài, cao ngạo tới mức nào, làm sao có thể quỳ xuống?

Những võ giả này nghị luận, ánh mắt cũng tập trung ở trên người Lâm Minh, cứ chờ xem phản ứng của Lâm Minh, nếu Lâm Minh lý trí thì nên nhịn xuống, mất thể diện là nhỏ, mất Phượng Huyết Thương là lớn.

Lâm Minh chắp hai tay sau lưng, đứng ngạo nghễ ở trong gió, bất động thanh sắc, bởi vì nguyên khí thiên địa mà Hỏa Viêm Quảng ngưng tụ ra, nguyên khí trong thiên địa đầy dẫy vô số cuồng phong, cuồng phong tùy ý thổi áo cùng tóc dài của Lâm Minh, hắn lúc này, xem ra giống như là một mình đối mặt với thiên địa.

Khóe miệng Lâm Minh nổi lên một tia tươi cười, chậm rãi nói:

- Ta lúc đầu nói là: Nếu như ngươi có Thánh khí cực phẩm ta liền đánh một trận cùng ngươi? Ngươi lại lấy ra mười giọt máu Phượng Linh, ta muốn hỏi, mười giọt máu Phượng Linh, có thể theo kịp giá trị của Phượng Huyết Thương sao?

Những ngày qua Lâm Minh cũng đọc rất nhiều điển tịch của Phượng Minh Cung. Đại khái biết giá trị của máu Phượng Linh, mười giọt máu Phượng Linh chỉ có thể vượt qua Thánh khí cực phẩm tương đối bình thường, kém hơn rất nhiều so sánh với Phượng Huyết Thương.

Lâm Minh tính toán là, nếu phải chiến đấu một cuộc, vậy thì đánh cuộc lớn một chút, Hỏa Viêm Quảng chỉ lấy ra mười giọt máu Phượng Linh, quá ít.

Tuy nhiên, lời nói này mới vừa rồi Lâm Minh nói ra, những võ giả khác nghe cũng là một tầng ý tứ khác.

- Quả nhiên, Lâm Minh này không có ý định ứng chiến, thật ra thì, không dám ứng chiến vậy thì thoải mái nhận thua là được, Mệnh Vẫn tầng năm đối với Mệnh Vẫn tầng chín, vốn là chênh lệch rất lớn.

- Hắc, ngươi cho rằng hào phóng nhận thua thì Hỏa Viêm Quảng sẽ cứ tính như vậy, hắn tất nhiên mượn cơ hội này hung hăng nhục nhã Lâm Minh một phen, càn quấy lúc này mới coi là thông minh.

- Ha ha ha ha ha!

Hỏa Viêm Quảng cười lớn lên:

- Lâm Minh, ta nói ngươi là nhân tài, không nghĩ tới, ngươi lại vô sỉ như thế, không dám chiến thì nói thẳng là được, thế nhưng lấy cớ vụng về như vậy để tránh chiến, quả thực buồn cười! Hôm nay, ta liền cho ngươi chết để hiểu được, ngươi nói mười giọt máu Phượng Linh không đủ, tốt! Ta ra hai mươi giọt máu Phượng Linh, cộng thêm hai kiện Thánh khí thượng phẩm, cũng là loại Thánh khí thượng phẩm đứng đầu, một lò luyện đan! Một pháp y! Ngươi còn có lời gì để nói?

Ban đầu Hỏa Viêm Quảng xin được máu Phượng Linh cực hạn chính là hai mươi giọt, trừ lần đó ra, còn có một Thánh khí cực phẩm, bất quá hắn không có lấy ra Thánh khí cực phẩm để làm tiền đánh cuộc, lấy ra Thánh khí cực phẩm, cho dù Lâm Minh là óc heo cũng không dám xuất chiến.

Đến lúc đó, chẳng qua là nhục nhã Lâm Minh, không để cho hắn thua tới thương tích đầy mình, vậy làm sao đủ thoải mái a?

Hiện tại, Hỏa Viêm Quảng một hơi thả ra hai mươi giọt máu Phượng Linh làm tiền đánh cuộc, cho dù là tiểu thúc của hắn lấy ra cũng là thương cân động cốt! Còn phải tính cả lò luyện đan cùng pháp y của chính hắn, tuyệt đối là đưa ra tất cả vốn gốc, Hỏa Viêm Quảng dám nói như vậy, cũng là bởi vì hắn xác nhận mình có thể thắng, tứ trọng thiên Mệnh Vẫn tầng chín, lại thêm một Thánh khí cực phẩm giấu diếm làm đòn sát thủ, đây cũng không thắng, hắn có thể đi chết đi.

- Này . . . Hai mươi giọt máu Phượng Linh! Còn có lò luyện đan cùng pháp y đứng đầu! Hẳn là Hóa Dương Lô cùng Cửu Vũ Thiên Y của Hỏa Viêm Quảng, đây là đổ đấu a, quả thực là muốn phải liều mạng!

- "Đúng vậy a, giá trị những đồ này cộng dồn lại so sánh với Phượng Huyết Thương cũng không thể kém a, ai thua, sẽ thua đến táng gia bại sản!

- Ngươi thật là lo bò trắng răng, ngươi thật cho là Lâm Minh sẽ xuất chiến không được, trừ phi hắn là người ngu ngốc.

Một đệ tử Thần Hải sơ kỳ khinh thường nói, hắn mới là Mệnh Vẫn tầng tám, vốn là đối với mấy cái thiên tài Mệnh Vẫn tầng chín này cũng có chút ghen tỵ, cho nên không nhịn được tố khổ một chút.

Song lời của hắn còn chưa nói hết, Lâm Minh đột nhiên cười, cười đến rất tùy ý.

Tốt! Hai mươi giọt máu Phượng Linh! Còn có lò luyện đan cùng pháp y đứng đầu! Không tệ, hiện tại ngươi lấy ra, đặt ở phía trên Niết Bàn Tế Đàn, ta liền đánh một trận cùng ngươi!

Trong lòng Lâm Minh cũng tràn đầy mong đợi, thiên tài Thần Vực, võ giả Mệnh Vẫn tầng chín chân chính, chính mình lần đầu tiên phải giao thủ, hơn nữa tiền đánh cuộc phong phú như vậy, trận chiến này, tuyệt đối kích thích!

- Cái gì?

Lâm Minh vừa nói ra, võ giả mới vừa rồi lấy giọng nói khinh thường nói chuyện thiếu chút nữa chấn kinh.

- Lâm Minh muốn ứng chiến? Hắn điên rồi sao?

Thiên phú của Lâm Minh mạnh không giả, chẳng sợ một hồi chiến đấu một tháng này cũng không đánh, tất cả khiêu chiến cũng cự tuyệt, để cho không ít người hoài nghi hắn chỉ là có danh không thực. Nhưng vẫn còn có một nhóm người tương đối tin tưởng Lâm Minh có chỗ hơn người, đơn giản là do khí linh của Thánh Khí Các phán đoán.

Nhưng cho dù là thiên tài mà Thánh Khí Các khẳng định, cũng không có thể Mệnh Vẫn tầng năm chiến Mệnh Vẫn tầng chín, phải biết rằng, Phượng Huyết Thương là ba mươi sáu năm không xuất thế, nhưng ba mươi sáu năm qua, cũng không có thiếu những Thánh khí cực phẩm khác bị lấy đi, mà ba mươi sáu năm trước, cũng có một cái Thánh khí đứng đầu cấp bậc như Phượng Huyết Thương bị lấy đi từ Thánh Khí Các.

Lâm Minh lấy Phượng Huyết Thương đi mặc dù kinh diễm, nhưng không phải là có một không hai, cường giả cảnh giới Thần Biến ở bên trong Phượng Hoàng Điện, có người còn biến thái hơn so sánh với Lâm Minh, lấy thủ tịch đệ tử Bạch Đạo Hồng của Phượng Hoàng Điện mà nói, tám mươi năm trước liên tiếp lấy đi hai kiện đệ nhất Thánh khí của Thánh Khí Các, hơn nữa còn chiếm được truyền thừa lực bổn nguyên của lão Cung chủ, danh tiếng trong chốc lát vô lượng.

Lâm Minh cũng chính là có thể được xưng đệ nhất thiên tài trong ba mươi năm tới của Phượng Hoàng Điện, đây vẫn là dưới tình huống khí linh của Thánh Khí Các không có phán đoán sai lầm, ngược dòng về lúc trước, cũng là chưa chắc có thể so sánh, Hỏa Viêm Quảng cũng không kém, chỉ bằng Cửu Vẫn tứ trọng thiên, được xưng là đệ nhất thiên tài mười năm tới của Phượng Hoàng Điện, cũng có thể miễn cưỡng được. Đệ nhất thiên tài ba mươi năm tới, có thể mạnh hơn bao nhiêu so với đệ nhất thiên tài mười năm tới a? Chỉ bằng chênh lệch hai mươi năm, là có thể Mệnh Vẫn tầng năm đánh Mệnh Vẫn tầng chín?

- Lâm Minh vì mặt mũi nên đáp ứng khiêu chiến thái quá như vậy? Hắn chẳng lẽ không biết, hiện tại đáp ứng chiến đấu nhưng thật ra là sảng khoái, nhưng một lát bị đánh đến thương tích đầy mình, vậy sẽ thảm hại hơn!

Một cái võ giả nhướng mày nói, ở bên cạnh hắn, một người hầu của Hỏa Viêm Quảng tùy ý cười.

- Ha ha, ngươi chẳng lẽ không biết võ giả hạ giới ngu xuẩn sao? Tuy nhiên, quả thật ta cũng không nghĩ tới sẽ ngớ ngẩn đến loại trình độ này, chẳng lẽ hắn cho rằng, Thần Vực này là hạ giới? Hắn tại hạ giới có lẽ Mệnh Vẫn tầng năm là có thể chiến Thần Hải, liền cho rằng ở Thần Vực hắn cũng có thể chiến Thần Hải? Trí thông minh như vậy thấp tới mức nào a?

- Ta cuối cùng cảm thấy không có đơn giản như vậy, có lẽ Lâm Minh có ý định khác . . . Đừng quên, Phượng Huyết Thương cũng có thể bù lại chênh lệch mấy cảnh giới, Hỏa Viêm Quảng chỉ có Thánh khí thượng phẩm a?

- Chỉ có Thánh khí thượng phẩm? Hắc hắc . . .

Đệ tử khác họ đầu nhập vào Hỏa gia kia cười lạnh trong lòng.

- Các ngươi làm sao biết, Hỏa Viêm Quảng vì để đánh một trận này đã đặc biệt mượn Thánh khí cực phẩm tới, mặc dù không bằng Phượng Huyết Thương, nhưng là không kém, hơn nữa pháp y, giới chỉ, trang bị Thánh khí thượng phẩm của Hỏa Viêm Quảng, không hề kém so với Lâm Minh, sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, huống chi là quan hệ đến một trận đánh có tiền đánh cuộc to lớn như thế? Hỏa Viêm Quảng sao lại dưới tình huống không có nắm chắc mà đánh bạc tánh mạng thân gia?

Đệ tử khác họ này chẳng qua là lầm bầm lầu bầu ở trong lòng, không có ai biết.

Ở bên trong bầu trời, Hỏa Viêm Quảng nghe được Lâm Minh đáp ứng đánh cuộc, trong lòng mừng như điên.

- Mắc câu rồi, không ngờ hắn thật sự đáp ứng, tên ngu xuẩn này, ngươi đây là tự tìm đường chết, Mệnh Vẫn tầng năm đã dám khiêu chiến Mệnh Vẫn tầng chín ta, ta cũng có Thánh khí cực phẩm, căn bản không sợ Phượng Huyết Thương của ngươi, lần này không thu Phượng Huyết Thương của ngươi, ta thật xin lỗi ngươi!

Hỏa Viêm Quảng sợ Lâm Minh đổi ý, lúc này đè nén sự mừng như điên trong lòng xuống, nói:

- Tốt, ngay bây giờ đi Niết Bàn Tế Đàn, ta chờ ngươi!

Nói xong, hắn chuyển hướng về mấy vị Điện hộ pháp.

- Các vị tiền bối, kính xin các ngươi chứng nhận cho ta!

Mấy Điện hộ pháp liếc nhau một cái, tất cả đều là kinh ngạc vì Lâm Minh lại dám đáp ứng trận tỷ đấu này, sợ là Bạch Đạo Hồng năm đó, cũng không có tráng cử bực này a.

- Dĩ nhiên, đây là trách nhiệm của chúng ta.

Mấy Điện hộ pháp nói xong, thân thể hóa thành từng đạo cầu vồng bay về phía Niết Bàn Tế Đàn, Hỏa Viêm Quảng theo sát phía sau, sau đó là Lâm Minh, còn có đệ tử khác, tất cả cũng đi theo, loại trò hay này, dĩ nhiên không thể bỏ qua.

Niết Bàn Tế Đàn, ở chính trung tâm của dãy nhà Phượng Hoàng Điện, tế đàn này cao khoảng hai mươi trượng, phương viên trăm dặm!

Ở chung quanh tế đàn, có một tầng thiết huyết binh khí vây quanh tạo thành hàng rào, tế đàn phương viên trăm dặm, binh khí chung quanh không biết có số lượng mười mấy vạn, mỗi một vật binh khí dựng thẳng ở nơi này, tựa hồ cũng đã uống qua máu tươi, mênh mang hùng hồn, sát khí tùy ý!

Những binh khí này, cũng là Thánh khí! Mười mấy vạn Thánh khí! Nhưng đều là Thánh khí hỏng, không cách nào phát huy ra lực lượng nữa.

Đây là Thánh khí vứt đi mà Phượng Minh Cung tích lũy không biết bao nhiêu vạn năm từ khi thành lập, có hạ phẩm, có trung phẩm, thậm chí còn có số ít thượng phẩm cho tới Thánh khí cực phẩm, những thứ thiết huyết hỏng này không có luyện chế lại nữa, chính là để ở chỗ này an tĩnh như vậy, tạo thành một cái rừng binh khí thiết huyết nghiêm túc và trang trọng, nồng đậm sát khí!

Nơi này, xưng là Táng Binh Đài!

Địa phương mai táng binh khí, kiếm mộ, đao mộ, thương mộ, kích mộ, có chút binh khí đã có lịch sử vượt qua trăm vạn năm, cho dù là Thần Thiết chế tạo, hiện giờ cũng loang lổ vết gỉ!