Xuyên Nhanh - Nữ Đặc Công Toàn Năng!

Chương20: Đệ nhất tài nữ tướng Phủ (2)



Chương 20:


Edit : Lạc Quân


-----


"Diệp Thị Lang, ngươi cảm thấy thế nào?" Đứng xung quanh Diệp Hoài Cẩn, bên tai truyền đến âm thanh lớn. Diệp Hoài Cẩn 19 tuổi liền trúng tiểu tam nguyên, cuối cùng thi tới trạng nguyên, vào triều chính là Tiểu Thị Lang.


Người nói chuyện là Nhị công tử phủ Bạch tướng quân, bây giờ đang ở quân doanh nhậm chức, Hiện thống lĩnh Thiên hộ ngàn người, cũng là nhị ca cùng mẹ của Bạch Trăn Trăn, gọi Bạch Thiên Hộ.


"Bạch nhị tiểu thư vừa mới làm ra thơ từ tuyệt đỉnh, ta cũng rất chờ mong biểu hiện của cô ấy." Diệp Hoài Cẩn không nhanh không chậm nói.


Nghe vậy, Bạch Thiên Hộ chỉ cười lạnh, mắt hướng về bên trong đình. Hắn là nhị ca Bạch Trăn Trăn, lại là vũ phu nhất giới, nghe vị hôn phu Tam hoàng tử công nhiên từ hôn muội muội, để nàng trở thành trò cười khắp kinh thành. Thậm chí tại trang trại ngựa cứu Diệp Thiều Hoa, hàng trăm lần hận không giết được Tam hoàng tử. Bất quá có tôn ti có thứ tự, hắn không dám phạm thượng. Chỉ nhìn thật sâu Tam hoàng tử, người khác không biết, nhưng hắn là ca của Bạch Trăn Trăn. Ba ngày trước Bạch Trăn Trăn bày một ván cờ, ngay cả lão nhân Thiên Cơ Tử đều không giải được, thậm chí muốn tới Kinh Thành để gặp Bạch Trăn Trăn.


Người trong kinh thành có thể không biết, nhưng hắn nửa lăn lộn giang hồ lại biết, Thiên Cơ Tử nổi danh Thần Toán tử, từng có ba quân chủ quốc gia mời hắn làm quốc sư, lại chưa từng nhìn thấy thân ảnh Thiên Cơ Tử. Nhưng bây giờ, Thiên Cơ Tử vậy mà vì một ván cờ xuất thế Đệ nhất tài nữ Kinh Thành. Chuyện này nếu người trong kinh thành biết rõ, đám người kia tròng mắt sẽ đều phải trừng xuống! Nhất là Tam hoàng tử, người trước đó để muội muội trở thành trò cười toàn bộ Kinh Thành, hắn lập tức sẽ hối hận, biết mình đã từng vứt bỏ là người thế nào.


Cảm giác Tam hoàng tử hiện tại cũng rất kỳ quái, trước kia ngay cả ánh mắt cũng lười nhìn Bạch Trăn Trăn. Nhất là khi ả cởi ra trang phục bên ngoài, mặc trên thân quần áo vàng nhạt, rất nhiều đường nét bên trong càng rõ ràng hơn. Nghĩ đến đây, Tam hoàng tử trong lòng thì có một loại cảm giác kỳ lạ, ánh mắt cũng không tự chủ nhìn hướng Bạch Trăn Trăn. Nơi này tất cả mọi người không biết rắng, cách đó không xa bên trên lầu các, còn có vài bóng người, đứng ở phía trước bóng người màu vàng rõ ràng chính là hoàng đế đương triều.


"Thiên Cơ Tử lão sư, trận này luận bàn cờ nghệ ngươi thấy thế nào?" Vương triều Hoàng Đế cũng đã từng mời qua Thiên Cơ Tử, đối với người giang hồ ở đỉnh cao này hết sức tôn kín. Biết rõ hắn vì Bạch Trăn Trăn xuất hiện, trong lòng đối với người Bạch gia càng thêm để tâm.


Thiên Cơ Tử một đời không có yêu thích khác, cho nên nhìn thấy ván cờ của Bạch Trăn Trăn lúc mới đánh vỡ lời thề hiện thân tại Kinh thành. Nghe được lời nói của Hoàng Đế, hắn không chớp mắt nhìn xem tình hình phía dưới, "Lão phu chỉ muốn nhìn một chút, Bạch nhị tiểu thư sẽ bày ra ván cờ như thế nào."


Giọng điệu này không đối với Bạch Trăn Trăn phát ra sự hoài nghi nào. Câu nói của Thiên Cơ Tử để mấy vị đại thần tâm phúc theo sau Hoàng đế trong lòng có sự cân nhắc, vị Bạch gia nhị tiểu thư này có phần không tầm thường. Lời đồn không phải nói, nhị tiểu thư Bạch gia ngay cả cầm kỳ thư họa một chữ cũng không biết sao?


"Lão tam lần này là nhìn lầm." Hoàng Đế nhìn vị trí Tam hoàng tử, ánh mắt mang vẻ ý vị.


Một câu nói kia, không người nào dám trả lời. Chỉ có Thiên Cơ Tử nhìn xem hai người đánh cờ kỳ quái nói: "Bạch nhị tiểu thư có cờ nghệ tinh xảo, vì sao ta nghe nói Diệp tiểu thư mới là đệ nhất tài nữ Kinh Thành? "


Bất quá đệ nhất tài nữ này vận khí không tốt, Diệp Thiều Hoa gặp được là người khác còn tốt, hết lần này tới lần khác muốn cùng Bạch Trăn Trăn so tài. Trận cờ người chú ý thực sự rất  nhiều , Diệp Thiều Hoa từ trước đến nay là đệ nhất tài nữ, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều đứng đầu, lão sư thư viện đều cam bái hạ phong. Nhưng Bạch Trăn Trăn có tiếng là bao cỏ của Bạch gia, người vây xem đều chờ đợi nhìn Bạch Trăn Trăn trở thành trò cười. Bạch Trăn Trăn tự nhiên cảm thấy, ban đầu ả chỉ muốn đơn giản thắng Diệp Thiều Hoa, nhưng thấy đám người thái độ chế giễu, ả không chỉ muốn thắng, còn muốn cho tất cả mọi người tâm phục khẩu phục!


Nàng là từ hiện đại xuyên qua, trong đầu chứa vô số nổi danh tàn cuộc ( cờ phổ khó giải) , ả cải biến tự quyết định, muốn bày ra thập đại tàn cuộc. Ván này tại cổ đại khó giải, chính ả đều không hiểu gì. Nhờ trước khi xuyên qua ả gặp một thiếu nữ là thiên tài cờ vây từng giải qua. Bạch Trăn Trăn vì thế mà nhớ kỹ bộ dáng thứ tự ván cờ.


"Nghe nói Diệp tiểu thư từng để cho lão sư thư viện cam bái hạ phong, mời ngươi trước." Bạch Trăn Trăn nở nụ cười.


"Muội muội, muội không biết sao, Diệp nhị tiểu thư là Hoàng thượng tự mình cho danh đệ nhất tài nữ!" Bạch Thiên Hộ thoạt nhìn là đang khích lệ Diệp Thiều Hoa, kỳ thật là mượn cơ hội trào phúng.


Muội muội là người Thiên Cơ Tử khen ngợi, cuối cùng người Hoàng thượng tặng danh xưng đệ nhất tài nữ bị bại bởi một bao cỏ, mọi người nói buồn cười hay không buồn cười. Sắc mặt Diệp Thiều Hoa bất động, chỉ là nghiêm túc bắt đầu đánh cờ, cô bản thân là không biết đánh cờ, nhưng —— hệ thống vừa mới cho cô cấp bậc cờ nghệ level max, đầu óc xuất hiện vô số quy định cờ phổ, cho dù là Bạch Trăn Trăn xuyên việt đến, so với cô chính là không thể đuổi kịp.


Bạch Trăn Trăn ngay từ đầu vẫn là bộ dánh ung dung tự đắc, nhưng năm phút sau ả liền thu lại thái độ khinh địch, trên ót cũng xuất ra mồ hôi, bắt đầu đứng ngồi không yên. Đây là thứ người đánh cờ kiêng kỵ nhất-tâm tính, từ cái hiện tượng này cũng có thể thấy được, Bạch Trăn Trăn ở thế hạ phong. Trái lại Diệp Thiều Hoa, vẫn như cũ bình tĩnh.


Một mực cười trên nỗi đau của người khác nhìn Diệp Thiều Hoa,  Bạch Thiên Hộ không khỏi thu hồi trào phúng trong mắt, nghiêm túc nhìn xem ván cờ. Bạch Trăn Trăn nếu làm từng bước đánh cờ còn được, hết lần này tới lần khác ả muốn giẫm lên Diệp Thiều Hoa sau còn muốn nhất cử thành danh, cho nên dùng một tàn cuộc. Nếu như tàn cuộc này đặt ở ở những người khác, Bạch Trăn Trăn đều có thể thành công. Chỉ tiếc, ả vì cái lợi trước mắt gặp được đối thủ là Diệp Thiều Hoa. Càng không may, thứ Diệp Thiều Hoa được ban thưởng chính là cờ vây.


Diệp Thiều Hoa một tay chống càm, một tay cầm quân cờ màu đen. Bạch Trăn Trăn không thể không thừa nhận, nữ nhân tài ba này xác thực không đơn giản, ả nhắm mắt nghĩ ván cờ cuối cùng, sau đó cấp tốc dọn xong, chống đỡ cái bàn đứng lên: "Cô thua! Thoạt nhìn trong truyền thuyết đệ nhất tài nữ cũng không có gì tài giỏi!"


Ván cờ này đã hình thành, cổ nhân không người nào có thể giải. Bạch Trăn Trăn vừa nói xong, Diệp Thiều Hoa bên cạnh nhìn, sau đó "Ba" một tiếng bỏ xuống con cờ cuối cùng, khiêu mi nhìn Bạch Trăn Trăn, cười khẽ: "Ồ. . . . nhìn lại đi?"


Lời tác giả: Không dậy nổi ngày thứ ba, nghe nói quỳ gối trên bàn phím có thể được tha thứ (O_O)


(hết chương này)+ "