Ánh sáng mùa hè sáng sớm thật chói chang, trong khu vườn có muôn hoa khoe sắc dường như chúng bớt kiễu diễm hơn bởi nụ cười của chàng thiếu niên đó.
Cậu mặc đơn độc một chiếc áo trắng đã sờn vải nhưng nó vẫn không làm cho cậu trở nên thô kệch xấu xí trái lại nó như làm cậu thêm nhẹ nhàng, đơn giản và thuần khiết.
Ở trên tầng của căn biệt thự có một người đang nhìn xuống một người dưới vườn đó. Nhìn đến ngẩn ngơ.
Anh sao vậy nhỉ? Anh điên rồi sao?
Diệp Vũ ra khỏi nhà nhìn qua bóng lưng đang chăm chú tưới cây đó bỗng dưng nóng giận nói: "Cà phê hôm nay quá ngọt còn thức ăn thì mặn chát, báo hôm qua tôi đã đọc rồi."
Cậu giật mình quay lại cúi người chào anh, cũng lén lút lùi về sau mấy bước.
"Tiền lương tháng này trừ hết!"
Cậu trợn mắt nhìn bóng người cao ráo rời khỏi vườn.
Mới vui vẻ được ít lâu cậu lại trưng ra gương mặt buồn bã rồi. Kế hoạch đi nơi khác không biết bao giờ thực hiện được.
Tưới cây xong cậu bước vào nhà như thường lệ xuống bếp thu dọn. Quái lạ Diệp Vũ không phải chê cà phê ngọt sao, vậy mà trong ly không còn lấy một giọt cả thức ăn cũng thế. Báo rõ ràng là tin tức mới mà sao hôm qua anh có thể đọc được. Cậu suy nghĩ một hồi nhưng chung quy vẫn là không nên nghĩ nữa tập chung làm việc.
Đến giữa trưa lại có một cuộc điện thoại gọi đến, đương nhiên không ai khác người ở đầu dây bên kia chắc chắn là Diệp Vũ.
"Mang tài liệu trên bàn làm việc tới đây!"
Tiếng bíp kéo dài từ điện thoại vẻ mặt của cậu bây giờ chính là ngơ ngác không tả nổi.
Vội lấy tài liệu rồi chạy thục mạng đến công ty tìm anh.
Đến công ty rồi thì mới biết là anh đang họp cậu lại phải đợi anh họp xong.
Anh họp xong quay thấy cậu liền mở miệng nói những lời khó nghe.
"Sao giờ mới đến? Chậm chạp lề mề"
Giật lấy tài liệu từ trên tay cậu rồi trực tiếp ném lên người cậu. Những nhân viên nhìn thấy cũng chỉ im lặng không dám hó hé câu nào. Diệp tổng đối với bọn họ quả thực rất đáng sợ. Họ nhìn cậu với con mắt vừa thương hại vừa khinh miệt.
Những tờ giấy rơi khắp nơi, cậu khom người một chân quỳ xuống lượm lại mấy tờ giấy xếp gọn gàng, anh chỉ lạnh lùng bước qua con người đang cúi đầu trước mình đó.
Mở cửa đi vào phòng chủ tịch anh thật sự không hiểu tại sao khi nãy mình lại tức giận với cậu. Anh thấy khó chịu khi thấy con người đó, thấy cậu cười, thấy những giọt nước mắt đó là khó chịu.
Anh tự coi cậu là con vì trùng đáng kinh nhất. Tuyệt đối là như vậy không được có gì khác.
_________
Từ ngày hôm đó không hiểu sao ngày nào cậu cũng có nhiệm vụ là phải mang "tài liệu để quên" đến cho anh. Lần nào anh cũng tức giận với cậu nhưng không sao dù gì cậu cũng quên.
Sau vài lần như thế cậu nhận ra Diệp Vũ không ăn trưa, hoặc ăn qua loa cho xong nên mỗi lần sau đó cậu đều làm bữa trưa để mang đến cho anh.
Cứ như vậy nó như một thói quen mới của cậu cho dù anh không gọi điện nhờ gì cậu, cậu cũng tự động làm bữa trưa cho anh.
________
"Haaa..." Giật mình tỉnh dậy sau cơn mộng kỳ lạ. Anh đưa tay lên xoa thái dương của mình. Lông mày nhăn lại, dạo gần đây anh thường xuyên mơ một giấc mơ kỳ lạ. Có một người trong mơ liên tục nói yêu anh còn có liên tục van xin anh....giết cậu ta.
Anh không thể thấy rõ mặt, nó chỉ thoáng qua vô cùng mơ hồ nhưng dáng vẻ đầy máu me be bét khi van anh tha thứ, van anh giải thoát cho chính mình thật giống như người đó... Người mà anh kinh tởm nhất, ghét bỏ nhất.
Anh từng thấy dáng vẻ đó của cậu khi bị giam giữ ở ngục tù của Diệp gia.
Anh không thể nào ngủ tiếp được đầu anh đang bao trùm bởi những suy nghĩ vô hình.
Trời cũng sáng bước xuống dưới nhà vẫn là hình bóng người quen thuộc ấy vẫn bữa sáng, vẫn tách cà phê, vẫn mỉm cười khiến anh khó chịu.
Dạo gần đây cậu có vẻ nhận ra anh ít đánh cậu hơn, ít mắng chửi cậu hơn. Nhưng suy cho cùng vẫn là chán ghét, khinh miệt cậu.
Tiễn anh đi làm không giống như thường ngày cậu sẽ chuẩn bị bữa trưa cho anh hay là loay quanh ngoài vườn, dọn dẹp nhà cửa nữa.
Cậu đi thẳng vào nhà kho chỗ ngủ của cậu suốt thời gian qua, xếp lại chút đồ đạc cần thiết của mình.
Cầm trên tay vé xe điểm đến thành phố Z.
Xách túi đồ đi ra ngoài, cậu bất giác quay đầu lại mỉm cười.
"Diệp Vũ, tạm biệt!" (con tác giả: để coi được bao lâu ????)
Chính thức quay lưng rời khỏi nơi suốt thời gian qua cậu đã chịu biết bao tủi nhục, cũng là nơi cuối cùng cậu lưu giữ những ký ức về anh, Diệp Vũ của cậu.
______
Diệp Vũ ngồi ở căn phòng làm việc của mình, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ sau đó sẽ bất giác liếc mắt ra ngoài cánh cửa. Gương mặt anh cau lại.
Thư ký Dương thấy vậy lên tiếng: "đợi cậu ấy sao?"
Diệp Vũ tức giận. Đợi? Anh sao lại đợi cậu chứ?
Không, tuyệt đối không có!
Cậu ôm bánh bao trên xe, tay vô thức nắm lấy 2 chiếc nhẫn ở trên cổ. Từ cái ngày anh mất đi ký ức, cậu đã coi như Diệp Vũ yêu thương cậu, cưng chiều cậu đã không còn nữa.
Suốt thời gian bên cạnh anh điều đó càng được chứng minh rõ ràng hơn. Cậu đau khổ khi bị dày vò cậu ghen tức, cậu khó chịu cùng cực khi anh bên người khác. Cậu còn yêu anh nhiều lắm, nhưng anh đã không còn tồn tại trong thế giới của câuh nữa. Diệp Vũ yêu thương cậu nhất, xem cậu là cả thế giới đã chết khi cậu nổ phát súng vào đầu Diệp Minh.
Bánh bao có lẽ cũng cảm nhận được nỗi buồn của chủ nhân nó, nó dụi dụi vào người cậu, liếm tay cậu. Cố gắng làm cậu vui vẻ. Cậu nở nụ cười nhìn nó.
Từ giờ cậu sẽ sống một cuộc sống mới!
Diệp vũ cười như không phóng xe bạt mạng trên con đường đông đúc xe cộ. Anh nghĩ đến về nhà sẽ trừng phạt người kia thật nặng.
Anh nôn nóng đẩy cánh cửa bước vào nhà mong muốn sẽ nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé kia ở trước kia đợi anh. Sau đó anh sẽ mắng cậu, sẽ đánh cậu. Ngắm nhìn khuôn mặt cậu cam chịu, đau khổ khóc lóc quỳ xuống van xin mình... Nhưng không, căn nhà tối tâm lạnh lẽo không một ai đáp lại anh.
Anh tức giận.
"Con mẹ nó tôi về mà cậu không chịu ra chào tôi. Dạo này không dạy bảo cậu nên không coi ai ra gì sao?"
Tức giận lật tung khắp nhà lên. Anh chưa bao giờ nghĩ là con người nhỏ bé đó đã đi rồi, đi khỏi anh rồi. Anh chỉ đơn giản nghĩ có lẽ cậu ta không những câm mà đã điếc luôn rồi
Sự chú ý của anh tập trung vào một tờ giấy trên bàn, chậm rãi cầm tờ giấy lên đọc rồi lại điên cuồng xé nó đi.
Trên tờ giấy chỉ ghi độc nhất hai chữ "tạm - biệt!"
______
Hôm nay toàn thể nhân viên của Diệp gia vô cùng căng thẳng đơn giản chỉ vì Diệp tổng của họ không vui.
Diệp Vũ một tuần nay đã như thế. Bữa sáng không còn tách cà phê ấm nóng, bữa ăn sáng thơm ngon nữa. Anh đã quen với việc thân ảnh nhỏ bé đó xuất hiện hàng ngày trong cuộc sống của mình.
Bữa trưa cũng không có ai đưa cơm cho anh. Anh nhớ gương mặt đẫm mồ hôi đó, vừa thở gấp vừa cung kính đưa cơm trưa cho anh.
Tức giận cả một ngày về đến nhà theo thói quen. "Chuẩn bị bữa tối trước khi tôi tắm xong."
Đương nhiên sẽ không có ai trả lời, không có ai nghe thấy. Anh điên rồi sao?
Nhớ lại những hình ảnh của cậu. Cậu cười, cậu khóc, gương mặt đau đớn của cậu sự thống khổ của cậu khi ở dưới thân mình....bất giác đưa tay lên ôm tay ngực trái như đã phản chủ đập  loạn nãy giờ. Người con trai anh cho là kinh tởm đó lại từng chút một khoáy động thế giới quan tĩnh mịch này.
_______
Cầm trên tay tập tài liệu về cậu, bất giác bấu chặt lấy nó. Anh trầm mặc đến đáng sợ, anh cố gắng đọc kĩ sau đó phiền toái vứt đống tài liệu lên bàn một lúc sau cũng không nói gì.
Tập tài liệu nó chi tiết về cuộc đời của một con người đến mức đáng sợ, cuộc đời của cậu...
Cha mẹ bị tai nạn phải sống cùng với dì, chú cậu có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên bị ngược đãi. Ông ta tức giận thường trói tay cậu vào ban công, dùng bất cứ thứ gì đánh cậu, hơn nữa còn không cho cậu khóc, chỉ cần gây ra tiếng động sẽ không cho ăn cơm, không cho đi học.
Đến khi cậu lên trung học họ dừng hẳn tiền trợ cấp cho cậu, trái lại còn ra sức bóc lột cậu, cậu phải đi làm thêm rất nhiều công việc để kiếm tiền đưa cho họ.
Trái với suy nghĩ của anh, cậu không phải là MB (money boy) cậu vốn dĩ là một người vô cùng bình thường thậm chí còn từng làm việc ở công ty con của anh...cậu cũng không phải là tình nhân của ông nội anh.
Thư ký Dương khi đưa cho anh tập tài liệu này đã căn dặn anh phải đọc thật kĩ, cô không tra được vì sao cậu lại giết ông nội anh nhưng chắc chắn có ẩn tình.
_______
Anh lái xe tới nghĩa trang, đến lăng mộ của Hạ Trình ở trên còn có một bó hoa Diên Vĩ đã khô héo.
"Hạ Trình trước khi cậu chết có điều gì muốn nói với tôi? Có phải liên quan đến người đó? Tại sao tôi lại có cảm giác mình đã quen cậu ta từ rất lâu rồi."
Anh vốn dĩ không nên lái xe tới đây, anh cũng không hiểu mình tới đây để làm gì. Anh mong tìm được người đó ở đây sao?
Bên cạnh lăng mộ của Hạ Trình có một cái rương nhỏ. Lấy khẩu súng trong người ra trực tiếp bắn vào ổ khóa của nó.
Anh còn ngờ ngợ về thứ bên trong cái rương. Là 1 quyển sổ, lấy ra quyển sổ đó cẩn thận lật ra trang đầu tiên anh lập tức có thể nhận ra ngay bút tích quen thuộc của cậu.
Có một vài trang dính máu, chữ bị nhòe bởi nước mắt. Từng dòng chữ run rẩy, không biết người viết nó đã dùng tâm trạng gì để ghi ra những dòng này.
"Ngày xx, tháng xx hôm nay tôi bắt đầu viết nhật ký. Trình ca ca nói với tôi viết ra suy nghĩ của mình có lẽ sẽ khá hơn...."
"...hôm nay tôi thấy Diệp Vũ trên TV có lẽ anh ấy rất hạnh phúc..."
"Tôi tìm thấy Diệp Vũ trong tình trạng bị thương nặng...."
Lật tiếp vài trang nữa, từng câu từng chữ trong đây đều nói về anh.
"...hôm nay Diệp Vũ đánh tôi, tôi nghĩ là do tôi sai rồi..."
"...Diệp Vũ uống say sau đó anh kéo tôi lên giường, tôi sợ lắm..."
"...Diệp Vũ mỗi ngày đều mang tình nhân về nhà, không sao hết anh vui là được mà..."
"...hôm nay tôi được ngắm Diệp Vũ ngủ, anh ngủ thật sự rất yên bình..."
"Diệp Vũ hôm nay chỉ đánh tôi một cái..."
"...Diệp Vũ không nhìn tôi, cũng không nói chuyện với tôi...cũng tốt dù sao ánh nhìn của anh đối với tôi vô cùng tồi tệ..."
Cứ lật hoài lật mãi như thế tâm can anh như xáo trộn cả lên, cho đến dòng chữ cuối cùng. Anh bất giác đưa tay lên chạm nhẹ vào nó. Lướt ngón tay dọc theo từng từ trên đó.
"...Vũ tạm biệt...còn có....em yêu anh!"
Nhìn dòng chữ được viết một cách run rẩy. Anh ôm chặt quyển sổ vào lòng ngực. "Có phải em viết trong lúc khóc không?"
Anh nhấc máy lên gọi một cuộc điện thoại:
"Điều tra tất cả về cái ngày ông tôi chết."
_______
Anh trầm mặc, ánh mắt tĩnh mịch chẳng có tí cảm xúc.
"Diệp tổng đây là luật sư của Hạ Trình."thư ký Dương thấy anh không có phản ứng, lay người anh một cái.
Anh vội thức tỉnh ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.
Vị luật sư thấy Diệp tổng cao cao tại thượng trước mặt mình không kìm được run sợ. Ông đưa cho anh một dẫy  số điện thoại kèm một địa chỉ.
"Đây là gì?" Anh hỏi
"Cậu Hạ trước khi chết có để lại một tờ giấy kỳ lạ này..."
Anh cầm lấy tờ giấy đưa cho thư ký Dương.
"Tìm hiểu đi!"
_____
"Diệp tổng đã liên lạc được với số điện thoại này...là bác sĩ Cố."
"Bác sĩ Cố? Ông ta từng là bác sĩ riêng của Diệp gia?" Anh gõ từng ngón tay lên bàn, ánh mắt nhìn tới quyển sổ trên bàn. Trong lòng lại gợn lên một cảm xúc đặc biệt khó tả.
"Lên đường thôi!"
Đến địa chỉ được ghi trên tờ giấy là một bệnh viện tư nhân nhỏ ở ven thành phố. Bác sĩ Cố đã ra đón tiếp anh sẵn ở đó.
Bệnh viện này dường như anh đã từng đến rồi, nhưng lại không nhớ là khi nào. Cũng không nghĩ ra lý do vì sao mình đến đây.
Thấy vẻ mặt của anh bác sĩ Cố cũng không lấy gì ngạc nhiên. Dẫn anh vào thang máy bấm mật khẩu xuống một tầng bí mật.
Bước vào căn phòng khám đó là những dụng cụ hiện đại tối tân nhất. Những ký ức của anh về nơi đây hiện về. Anh ôm đầu, đầu anh đau như búa bổ. Bác sĩ Cố bình tĩnh ngồi xuống hai tay đan lại nhìn anh. Sau đó ông cất giọng.
"Diệp tổng thấy nơi này quen không?"
Diệp Vũ bình tĩnh lại nhìn xung quanh một lượt nữa.
"Tôi từng đến đây, tôi chắc chắn!"
Bác sĩ Cố gật đầu.
"Diệp tổng tôi đã nghĩ là cậu nên đến đây sớm hơn...đến lấy lại ký ức của cậu"
Ký ức? Của anh?
Diệp Vũ bần thần thì bác sĩ Cố lại nói tiếp dường như đem suy nghĩ của anh khẳng định là đúng.
"Cậu từng làm phẫu thuật khiến cậu mất hết ký ức về một người.."
Bác sĩ Cố lấy ra một tờ giấy.
"Cậu có hai cách để lấy lại ký ức thứ nhất là làm phẫu thuật..."
"Còn cách số hai?" Anh cắt ngang lời bác sĩ Cố.
Bác sĩ Cố đưa tờ giấy cho anh xem.
"Lúc đó khi tôi hỏi nơi nào sẽ gợi lại ký ức bị mất cho cậu, cậu đã viết vào tờ giấy này nơi này. Chính tôi đọc cũng không biết ở đâu.
Nhìn tờ giấy, anh lập tức chạy khỏi bệnh viện lên xe điên cuồng tăng tốc thật nhanh về nhà.
Gương mặt lạnh lùng giờ đây đang vô cùng nóng vội, ánh mắt của anh đang tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn. Mở cửa bước vào ngôi nhà chạy thật nhanh đến dẫy hành lang treo những bức tranh vẽ hoa trước giờ anh không chú ý đến.
Anh luôn thắc mắc tại sao trên tường nhà mình lại treo những bức tranh không có tên tuổi, không nổi tiếng này nhưng mỗi khi nhìn nó anh lại cảm thấy vô cùng thoải mái nên cứ để như vậy.
Đến bên bức tranh mà chính mình ghi lên tờ giấy "bức tranh hoa diên vĩ"
Không hiểu sao anh có linh cảm đằng sau nó có thứ gì đó.
Mở bức tranh ra là một công tắc, đưa tay chạm vào công tắc cánh cửa hiện ra. Dường như rất quen thuộc anh đặt tay lên cánh cửa dòng chữ "xác nhận thành công" hiện lên.
Hít một hơi thật sâu bước vào căn phòng đó. Từng thứ một đều vô cùng quen thuộc. Trong phòng dán đầy hình ảnh của anh và người con trai đó người mà khiến trái tim anh, tâm trí anh, thế giới của anh đảo lộn.
Từng đoạn phim ký ức hiện ra trong đầu, Gia Bảo của anh, bảo bối mà anh cưng chiều nhất, yêu thương nhất.
Tất thẩy những yêu thương, nỗi nhớ, kỷ niệm hiện về. Cậu bé 6 tuổi năm đó, thiếu niên kiềm diễm năm đó....người mà anh yêu nhất. Tâm can của anh, thế giới của anh...
Đại não không điều khiển được cơ thể và dòng cảm xúc của chính mình nữa rồi, anh gục xuống căn phòng chất chứa toàn những kỷ niệm đó. Tự đánh bản thân mình điên cuồng la hét. Tâm can như có ai bóp chết.
"Bảo bối tôi sai rồi, tôi sao lại dám  quên đi em... Tôi sai rồi!
...là tôi làm em đau......tôi cũng sai rồi, vẫn còn chưa bù đắp lại 10 năm xa cách cho em mà giờ tôi lại một lần nữa trở thành tội đồ đáng chết nhất"
Ahihi con au đang hừng hực khí thế để ngược sấp mặt bạn công đây ????